Món Nợ Ân Tình
Trải gió bụi bao phen
ân oán
Sóng ba đào tủi hận
nguồn cơn
Chúng sinh muôn cõi
dương trần
Cánh bèo tan hợp ái ân
chan hoà
Dẫu chẳng thuận kiếp
xưa tiền định
Cưỡng làm chi số mệnh
an bài
Người ơi gặp gỡ làm
chi
Cho thêm sầu oán cho đời
thêm cay
Say mê ai đặt bày
quăng lưới
Ao hồ sâu bắt cái thủy
chung
Trái duyên buộc chỉ tơ
hồng
Cho đời vương lụy mang
lòng sinh nghi
Dồn thế bí đường đi nước
bước
Theo dấu chân đám rước
qua sông
Thuyền qua bến vắng đò
suông
Ngậm ngùi đôi ngả sầu
vương canh tàn
Đời trai trẻ tủi hờn cố
quốc
Chót sinh ra chẳng được
như lòng
Nuôi con luống những cầu
mong
Công thành danh toại xứng
dòng nho gia
Bao mộng ước thành ra
mưa gió
Bút nghiên thành bỏ xó
ai hay
Bon chen học giống tôi
đòi
Không thần không thế
thành người bỏ đi
Phải cam chiụ một đời
hèn kém
Trí nam nhi chiụ ngậm
bồ hòn
Trông ra bốn bể sầu
than
Kiếp này giun dế tro
tàn lá bay
Gạt nước mắt cho hay
phương sách
Phải xuất dương cứu
cánh cho đời
Tự mình giải phóng
mình thôi
Vì cây dây cuốn một thời
đau thương....
2008 Lu Hà
Vẫn Vui
hoạ thơ Hà Thượng Nhân
Tình thương như gió
thoảng êm
Ru cho anh ngủ say
thêm giấc nồng
Thuyền quyên trong chốn
bụi hồng
Anh hùng hoạn lộ cũng
không sá gì
Uổng công bao nỗi lâm
ly
Đường xa muôn dặm còn
gì nưã đâu?
Lá bay gió táp qua cầu
Sương rơi mưa rụng gịọt
sầu thành vui
8.11.2009 Lu Hà
Sầu Mộng Hồn Thơ
hoạ thơ Huệ Thu
Chàng đi bỏ dở cuộc
chơi
Nàng thơ hiệp sĩ như
người mất gươm
Còn đâu nhạc điệu nỉ
non
Vô thường chén ngọc rượu
buồn mình vui
Hồn thơ cánh hạc
thương đời
Trần gian mù mịt đất
trời thảm say
Người đi trong gió cát
bay
Đêm trăng vắng bóng ai
hay cho tình
Ngọn đèn soi bóng in
hình
Giai không tứ đại tử
sinh là gì?
Chân Như rồi cũng Như
Lai
Không hình không sắc
vô vi luận bàn….
Bạn bè trước lạ sau
quen
Năm châu tứ hải quan
san một nhà
Sài môn chủ quán Huệ
Thu
Hữu duyên tương ngộ chỉ
là thơ thơ
Gặp nhau rồi lại ngẩn
ngơ
Đàn xưa ai gảy Bá Nha
Tử Kỳ
Hợp tan như đám mây trời
Vân du mộng ảo nổi
trôi trần đời
4.11.2009 Lu Hà
Mộ Hoang Suối Vắng
hoạ thơ Phan cát Linh
Chiều tà ảm đạm cánh rừng
hoang
Ngôi mộ bên dòng suối
thảm thương
Chả biết là ai mà khổ
vậy
Quanh năm hiu quạnh
khói tàn hương
Người nằm dưới mộ tên chi
đó
Giưã chốn rừng hoang gửi
xác thân
Trận chiến hôm qua còn
đỏ lưả
Nơi đây nguội lạnh nỗi
hờn oan
Người đã ra đi bỏ vợ
con
Mẹ cha tìm hỏi nắm
xương tàn
Rừng sâu nước độc mà
không thấy
Lỗi hẹn lời nguyền
trên thế gian…
Hoang vu chiều vắng rụng
lá vàng
Không một chùm hoa nở
muộn màng
Chim chóc cũng buồn
không dám gọi
Sương rơi ngọn cỏ gió
thê lương
Người nằm dưới mộ là
ai đó
Quê ở đâu ta tận chốn
nào
Nam bắc cao nguyên hay
hải đảo
Vô danh chiến sĩ mộng
phù du
Có phải là anh lính cộng
hoà
Hay người bộ đội ở
phương xa
Cớ sao vỏ đậu nung nồi
đậu
Huynh đệ tương tàn có
xót đau?
Đất nước ngày nay vẫn
chẳng yên
Khắp nơi ai oán tiếng
kêu than
Biển đông thân xác còn
trôi nổi
Vạn kiếp người không
có đất chôn….
2.11.2009 Lu Hà
Mộng Gửi Hồn Xa
hoạ thơ Uyên Phương
Minh Nguyệt
Hiu quạnh thềm nhà trải
nắng vương
Sầu tư chợt ngóng gió
mây thương
Xót cho thân phận ngày
xưa ấy
Thiên ý mà sao nỡ phũ
phàng
Biền biệt xa nhau mộng
cuối trời
Trái tim lầm lỡ gió
mưa rơi
Vì ai vô ý gây nên cảnh
Tủi hận bao muà thu lẻ
loi
Chẳng biết rằng ai có
xót đau
Chia tay chẳng nhắn một
đôi điều
Chạy theo lối cũ vầng
trăng bạc
Hoa cỏ ngậm sương khóc
tủi sầu
Đã mấy thu rồi tri kỷ
ơi
Hồng nhan bạc mệnh
bóng thay người
Nưả mê nưả tỉnh hồn xa
gọi
Quân tử hai hàng lệ ưá
rơi.
6.11.2009 Lu Hà
Phận Chẳng Chiều Duyên
Hoạ thơ Ngọc Bích
Ngoài hiên thánh thót
hạt mưa
Giọt dài giọt vắn sầu
thơ càng nhiều
Ta nằm thông gió ngàn
reo
Mà lòng sao lạnh mưa
chiều lệ tuôn
Nghẹn ngào thổn thức
nguồn cơn
Đầm đià má lạnh mưa
tuôn giọt sầu
Lâu rồi hoa bướm còn
đâu
Đắng cay lạc nẻo u sầu
vành môi
Ngổn ngang trăm sự bời
bời
Nỗi lòng ta vẫn trái
côi thương chàng
Gió bay hồn lạc mê man
Sông tương hoài niệm
nước tràn khi xưa
Ô chao sầu muộn tan
chưa?
Ngoài hiên le lói tàn
mưa nắng mà
Lòng còn sao xuyến
ngươì ta
Thương cho duyên phận
chỉ là hoài yêu….
11.7.2009 Lu Hà
Hoa Nở Tháng Hai
hoạ thơ Huệ Thu
Biển đông sao xoá lưả
trời
Gió đông vàng vọt một
thời trôi qua
Tần ngần nâng cánh hoa
xưa
Nắng mưa không thể
phai nhoà đài xanh
Tháng năm trời vẫn
thương tình
Bình minh xua bóng tử
sinh vô thường
Bâng khuâng như đoá
xuân hồng
Nắng mưa gió thuận vấn
vương cho đời
Thế gian chào đoá hoa
cười
Ngậm ngùi bi lụy luân
hồi tử sinh
Sáng nay tắm ánh bình
mình
Bàng hoàng thắm lại
màu xanh hương trời
Xuân về hoa nở tháng
hai
Mỗi năm mỗi tuổi ngậm
ngùi giọt sương…
19.11.2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen