Gưỉ Người Chưa Biết
Tên
tặng cô gái trong thơ
Thương Hoài Thương
Ngán ngẩm cho ai nhung
nhớ hoài
Bao nhiêu lưu luyến bỗng
trôi xuôi
Thì ra Tiên Nữ ta mong
đợi
Phút hoá thành sương
lã chã rơi
Hỡi cô thiếu nữ ở đâu
xa?
Gió thuận quanh năm
mưa nắng hoà
Đôi mắt khát khao nhìn
biển cả
Có thầm nghĩ đến một
tình thơ?
Tôi đã làm thơ để tặng
nàng
Tặng người con gái mắt
huyền nhung
Người tôi yêu đấy là
ai viết?
Trời ơi! Ơi hỡi Thương
Hoài Thương…
Cuộc đời tuy thế cũng
là vui
Nhầm lẫn cho nên chuyện
hoá cười
Tâm tình nhắn gưỉ người
trong mộng
Phút hoá thành thơ động
cổng trời
Tiên Nữ vân du cùng
gió mây
Thái Chân Ngọc Nữ mải
vui vầy
Có còn nhớ đến chàng
thi sĩ
Thơ đã bao lần mong nhớ
ai?...
Mộng mị dương trần huyền
ảo mơ
Trang Chu mơ bướm hoá
thành thơ
Bướm Chu như thể người
trong ảnh
Cho đến kiếp nào ta gặp
nhau?...
18.5.2009 Lu Hà
Tặng Nàng Thúy Ái
Tuy chưả biết nhau cũng
gửi thơ
Mà trong tâm tưởng động
xô bờ
Trùng dương thăm hỏi
nàng Thúy Ái
Trong cõi tà bà mộng
tưởng xa
Nàng đã chân thành nhắc
nhở ta
Cô tiên trong ảnh bóng
xa mờ
Chớ nên đắm đuối thành
thơ thẩn
Lã Vọng bên bờ câu cá
thơ
Ta đã cắn câu vào cõi
thơ
Tháp ngà trong trắng
cuả hồn mơ
Hoài Thương đâu phải
người trong ảnh
Như kẻ qua đường ảo vọng
qua...?
18.5..2009 Lu Hà
Muà Xuân Mỹ Hạnh
cảm tác qua thơ và ảnh
Mơ màng nữ sĩ kià ai?
Hẳn cô Mỹ Hạnh bồi hồi
thả thơ
Thơ theo làn gió vi vu
Như bong bóng nước vẩn
vơ xuân chiều
Thướt tha thể nữ yêu
kiều
Bốn phương phẳng lặng
má đào ngẩn ngơ
Dõi theo một giải xanh
lơ
Mày cong kính trắng
sương mờ xa xôi
Phất phơ tà áo hồng
bay
Bờ vai chuỗi hạt nụ cười
đắm say
Trần gian khối kẻ ngất
ngây
Nhìn cô mà cả cõi trời
thiên thu
Đêm nằm mơ thấy Hằng
Nga
Bóng cô Mỹ Hạnh chìm
vào mông mênh
Sông Hà sóng nước mây
xanh
Một đàn vịt lội vây
quanh trắng ngần
Nhạt nhoà tiên nữ xa gần
Tìm sao cho thấy tâm hồn
yêu thơ...
15.7.2010 Lu Hà
Đêm Mất Ngủ
cảm tác qua thơ và ảnh
cuả Hồ Thụy Mỹ Hạnh: Điệp Khúc Trong Đêm
Đêm dài ảo não canh
thâu
Em không ngủ được lên
cầu thở than
Sương rơi lạnh lẽo vô
vàn
Hàng cây soi bóng bần
thần hoang vu
Đếm từng con số bơ vơ
Đếm đi đếm lại bến bờ
dài thêm
Hàng Nga lấp ló chân
thềm
Xa nhau năm tháng nỗi
niềm sầu tư
Trắng đêm đâu phải lần
đầu
Bao nhiêu kỷ niệm chuyến
đò tình xưa
Con tầu lỡ bến đi xa
Ngày qua tháng lại ngẩn
ngơ một mình
Heo may ngọn gió tơ
mành
Qua song cưả sổ xây
thành khói thu
U hoài mây trắng bao
la
Cao Nguyên giờ đã bắt
đầu muà mưa
Não nùng từng giọt mưa
ngâu
Buồn như một khúc tình
ca lỡ làng!
19.7.2010 Lu Hà
Ngàn Sau Ta Lại Gặp
Nhau
Cảm tác từ thơ và ảnh
cuả Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Long lanh giọt lệ Huyền
Trân
Hỏi cô Mỹ Hạnh hoa
xuân miền nào
Hẳn là dân Bắc di cư
Đồng bằng sông Cửu, Cần
Thơ Sài Gòn
Hay là gốc gác Trung
Phần
Thiên hương quốc sắc
trăng ngàn ngẩn ngơ
Than ôi, trần thế bơ
vơ
Nôn nao chiều tối
ngóng chờ tin ai?
Xa xôi người gọi đầu
dây
Tiếng trầm giọng bổng
bồi hồi nỉ non
Nhớ nhung năm hết
tháng tàn
Vào ra tưạ cưả bần thần
anh ơi!
Thời gian lần lưã con
thoi
Mong ngày chóng hết để
lời sắt son
Sắt cầm cay đắng thêm
buồn
Động viên an ủi đỡ dần
thương yêu
Bên ngoài khoảng trống
bao la
Phòng the ấm áp nghẹn
ngào vàng oanh...
Mặc cho rầu rĩ đầu
xanh
Tiếng chuông vắng lặng
năm canh tủi sầu
Thương ai mòn mỏi đời
chờ
Buồng không lạnh lẽo
phận bèo nổi trôi
Trách người mê mải
dong chơi
Đường xa khuất bóng trần
ai bạc tình
Hồng nhan sợi chỉ tơ
mành
Hằng Nga aỏ não năm
canh ngậm ngùi
Ngồi trông mây nước xa
vời
Gửi cô Mỹ Hạnh đôi lời
nhắn nhe
Dù cho vạn nẻo sơn khê
Ngàn sau còn nhớ lời
thề gió bay
Kiếp này chót lỡ làng
rồi
Trùng trùng duyên khởi
luân hồi trần duyên.
10.7.2010 Lu Hà
Hỏi Thăm Nguyệt Lão
chuyển thể thơ Hồ Thụy
Mỹ Hạnh: Muà Xuân Tình Yêu
Muà xuân rạo rực đoá
hoa
Cho lòng hồi hộp chan
hoà ban mai
Có cô thiếu nữ mỉm cười
Mang theo hy vọng tràn
đầy màu xanh
Muà xuân đơm trái
Hoàng Anh
Con chim nhảy nhót
trên cành líu lo
Hoàng hôn ánh mắt xanh
lơ
Vi vu gió thổi giấc mơ
nồng nàn
Sáng ra tỉnh giấc ảo
huyền
Bâng khuâng tư lự lệ
tràn bờ mi
Tiên Nga nàng đã đi rồi
Nam Kha quận ấy một thời
yêu thương
Cõi tiên ta chịu lỡ
làng
Lâng lâng ảo giác vấn
vương u hoài
Gió xuân lay động cổng
trời
Hỏi ông Nguyệt Lão nhớ
người trần duyên ?....
15.7.2010 Lu Hà
Ngẩn Ngơ Lá Vàng
chuyển thể thơ Tuyền
Linh: Vào Muà
Vào muà lá rụng vương
hè
Phố xưa mộng tưởng em
về bên anh
Con chim yêu khoảng trời
xanh
Giọt thương giọt nhớ
năm canh tủi sầu.
Ngập ngừng nưả tỉnh nưả
mơ
Nắng chiều cuối hạ ngẩn
ngơ thu về
Em đi khắp nẻo sơn khê
Vui buồn cùng với xác
ve lá vàng.
Nồng nàn ngày ấy yêu
thương
Giận hờn chăn gối vấn
vương chân giường
Lo toan cả chuyện vô
thường
Hoàng hôn Đà Lạt lỡ
làng sương rơi !
Vẫn còn trăng nước
sông trôi
Bao nhiêu kỷ niệm bồi
hồi gửi trao
Chia tay ngấn lệ nghẹn
ngào
Nhớ nhung thì biết bây
giờ làm sao?
Chiều nay trời bỗng trở
mưa
Nghe lòng thầm gọi em
yêu thuở nào
Đường Trần Quý Cáp
quanh co
Lối vào nhà trọ ngẩn
ngơ lá vàng !
20.7.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen