Muội Và Huynh
tặng Thimyngoc Huynh
Muội huynh ôm nửa địa cầu
Động Hồ Tây Trúc âu sầu gõ thơ
Hồng hoang một thuở ngẩn ngơ
Xôn xao bồng đảo đôi bờ nương dâu
Hoài Lang Dạ Cổ (hoailangdaco.blogspot.com) Những ai tôi tin tưởng, được sự ủy nhiệm của tôi có thể in thành sách hay đăng tải thơ văn của tôi lên mạng để nhằm phổ biến tình cảm tâm hồn của tôi với đồng bào với tổ quốc Việt Nam và những ai đó có thể đọc được chữ Việt Nam. Về lâu về dài cũng là để lưu truyền cho hậu thế, tránh sự nhầm lẫn mạo nhận tên tuổi của tôi, sau khi tôi đã trở về quê hương vĩnh hằng.
Muội Và Huynh
tặng Thimyngoc Huynh
Muội huynh ôm nửa địa cầu
Động Hồ Tây Trúc âu sầu gõ thơ
Hồng hoang một thuở ngẩn ngơ
Xôn xao bồng đảo đôi bờ nương dâu
Mộng Hồn Tiên Nữ
tặng NS Thanh Ngân
Nàng về quy ẩn am lều
Thanh Ngân yểu điệu mĩ miều hoàng hôn
Mây hồng chan chứa đòi cơn
Nghê thường dạo khúc biển cồn sóng dâng
Vọng HoàiTưởng
viết cho B L
Em tiễn anh đi một buổi chiều
Nắng vàng tê dại bóng liêu xiêu
Anh đi xa lắm em buồn nhớ
Hiu hắt u hoài vẳng tiếng tiêu…
Tình Hạc Sầu Ly
Kính tặng nhà văn Thinh Quang
Ra vào tựa cửa ngóng trông
Đất trời thê thảm mây hồng buồn trôi
Trái tim thổn thức mảnh đời
Kẻ đi người ở xa xôi bến nào
Nửa Mảnh Tình Trăng
tặng Thimyngoc Huynh
Năm em hai sáu tuổi đầu
Mảnh đời dang dở qua cầu lá bay
Mộng tình nào đến ai hay
Bỗng đâu tan vỡ chân mây cuối trời…
Nếu Phải Chia Ly
tặng Thimyngoc Huynh
Một mai nếu phải chia ly
Em về nhặt mảnh tàn y rũ tàn
Mong người thượng lộ bình an
Phận này đành chịu trần gian âu sầu
Có Dám Xong
hoạ thơ Hồ Xuân Hương: Thiếu Nữ Ngủ Ngày
Phây phẩy nàng nằm hứng gió đông
Lam Kiều chày ngọc mộng đang nồng
Trường Giang hiu hắt thuyền Công Cẩn
Dương Tử buồn thiu bến Ngọa Long
Xích Bích ngàn thu sầu cổ hận
Động Hồ thiên kỷ huyệt chưa thông
Phong lưu đàn hạc chờ ai nhỉ
Phu tử anh nào có dám xong?
Tình Yêu Muốn Nói
tặng Thimyngoc Huynh
Tim hồng sưởi ấm đêm Đông
Chao ôi chan chứa giấc nồng suối reo
Bướm ong xao xuyến chân đèo
Đào nguyên lạc lối gió vèo mây đưa
Chuyến Đò Nên Duyên
tặng Thimyngoc Huynh
Bồi hồi sông nước mênh mông
Nàng đang thả lưới trên dòng sông Tương
Bao năm tràn ngập yêu thương
Triều dâng ngùn ngụt nỗi lòng nôn nao
Tiếng Lòng Rầu Rĩ
Họa thơ Thimyngoc Huynh: Mưa Thu
Khắc khoải mãi sao cực thế này
Tiếng lòng rầu rĩ núi chan mây
Ve sầu rên rỉ buồn sương liễu
Cuốc cuốc nỉ non khóc cỏ cây
Nghĩa cũ chôn vùi nơi biển mộng
Tình son rơi rụng bến sông khuây
Một mình lạc lõng hồn thu thảo
Thân xác ai hay cảnh đọa đầy…!
Dư Đồ Hư Hao
tặng Hoaitrang Vu
A ha! Đến Việt Nam rồi!
Hân hoan đất mẹ bồi hồi xốn xang
Thu hình một tháng Hoài Trang
Mưa rừng tầm tã bướm vàng xác xơ…
Em Trở Về Đà Lạt
tặng Thimyngoc Huynh khi đọc bài: Thẫn Thờ Trong Đêm
Em trở về Đà Lạt
Bên Thung Lũng tình yêu
Mưa phùn bay lất phất
Mang nỗi buồn cô liêu
Nàng Về Gió Lộng Tình Quê
tặng HoaiTrang Vu
Nàng về với một cây đàn
Trên đồi ảo vọng gót chân sen hồng
Tóc mây lõa xõa tiên bồng
Mắt huyền xao xuyến cánh đồng làng quê
Con Gái Nhà Dòng
tặng Hoaitrang Vu
Hỡi cô em gái nhà dòng
Thướt tha yểu điệu thánh đường xôn xao
Thiên thần cũng phải ngẩn ngơ
Phúc âm thánh thót má đào lâng lâng
Giấc Mơ Diệu Kỳ
thơ tặng cô gái hát trên mạng: Tìm Lại Giấc Mơ
Đào nguyên cô gái lạc rừng
Tóc mây vóc liễu rưng rưng lệ trào
Trái ngang tìm lại giấc mơ
Dập dìu ong bướm bên bờ đại dương
Dòng Đời Nổi Trôi
cảm xúc khi đọc thơ Thimyngọc Huynh: Ai Người Thiết Tha
Trời bỗng tối u sầu ảo não
Trận bão giông em đã hết cười
Nhạt nhòa thổn thức chơi vơi
Con thuyền định mệnh tả tơi đắm chìm…
Giấc Mơ Chưa Tròn
cảm tác thơ Thimyngoc Huynh: Tỏ Tình Trong Đêm
Thời gian vùn vụt lướt qua
Làm sao níu áo chân cầu nỉ non
Niềm vui đi trước bồn chồn
Bướm ong thuở ấy mảnh hồn trắng trong
Ơn Tạ Bầu Trời
cảm tác thơ Thimyngoc Huynh: Sao Từ Tạ
Đầy sao ơn tạ bầu trời
Hoàng hôn bả lả chơi vơi nỗi niềm
Lòng còn lưu luyến bên thềm
Quan san mấy dặm lưỡi liềm trăng non…
Đường Đi Hai Ngả
cảm tác khi đọc thơ Thimyngoc Huynh: Xin Hãy Quên
Chia tay duyên nợ hết rồi
Đường đi hai ngả biển trời xa xôi
Thôi đành lỡ mộng lứa đôi
Bao ân tình đã tả tơi nỗi niềm…
Cung Đàn Đứt Dây
cảm tác khi đọc thơ Thimyngoc Huynh: Huyễn Vọng
Làm sao khóc được hở giời
Tim tôi băng giá lệ trôi theo dòng
Bọt tan nỗi nhớ hư không
Đêm đen chẳng nghĩ mênh mông hão huyền
Thân Gái Dặm Trường
Công cha nghĩa mẹ có đời
Cho em được sống làm người trần gian
Sá chi kiếp phận nghèo nàn
Phong ba bãi táp gian nan chẳng từ
Trăng Soi Bóng Nguyệt
viết tặng Liên Lưu sau khi đọc bài: Nguyệt Sầu...!
Trăng soi đáy nước bóng mơ màng
Cá lội lừ đừ ánh nguyệt vàng
Lấp lánh sao trời hiu hắt gió
Buồn vương thương xót mộng lang thang…
Trong
Vòng Tay Ôm
Anh đi vào một buổi chiều
Nội Bài gió lộng tiêu điều hoàng hôn
Trời ơi! Giông tố mưa tuôn
Đắng cay khóe mắt trào cơn mặn nồng…
Hãy
Ru Em Ngủ
Hãy ru em trái tim ấp ủ
Sưởi ấm lòng băng giá đêm thâu
Bằng câu lục bát nương dâu
Ngàn thu chan chứa giang đầu nỉ non...
Nàng Là Ni Cô
Người con gái xinh như mai huệ
Đóa hoa vàng tứ đại giai không
Cửa trần khép lại nghe chuông
Mắt xanh biêng biếc bụi hồng thoảng bay