Thương Em Người Vợ Hiền
Thơ theo tâm tình thi
sĩ Thanh Hoàng: Thương
Thương em từ thuở xa
xưa
Miệng ăn cơm búng lưỡi
lưà cá xương
Trung du đồi cọ quê
hương
Bình Ca bến nước trọn
dòng thủy chung
Ai gây sóng gió bão
bùng
Mưa tuôn giọt lệ vua
Hùng ngàn thu
Chôn nhau cắt rốn chia
lià
Gánh gồng cha mẹ lên
tàu vào Nam
Xa quê em mới lên năm
Tử sinh cốt nhục tình
thâm giống nòi
Ngăn sông ách Nước tai
trời
Nhịp cầu Bến Hải sương
rơi lạnh lùng
Miền Nam nâng giấc mộng
vàng
Bỗng đâu gió chướng
hãi hùng tuổi xuân
Bắc phương ào ạt tiến
quân
Bảy lăm thê thảm chồng
con ngậm ngùi
Thương em khó nhọc
thăm nuôi
Hận thù cải tạo cuộc đời
lầm than
Em tôi má lúm đồng tiền
Động hồ sóng dậy lệ
tràn bờ mi
Sớm chiều tần tảo đôi
vai
Tằm tơ mái tóc rối bời
thương em
Khó khăn chịu đựng âm
thầm
Bưã no bưã đói tím bầm
ruột gan
Ra đi cùng với chồng
con
Đất lành chim đậu
trăng tròn bình an
Thương em người vợ thảo
hiền
Chịu bao cay đắng tủi
hờn tha hương
Ta bà chìm nổi não
nùng
Hai lần di tản tận
cùng hành tinh
Chim ca yêu khoảng trời
xanh
Sông Thao dào dạt quê
mình nỉ non
Cửu long cuồn cuộn
sóng cồn
Giang sơn máu lệ tổ
tiên nghẹn ngào
Thương em rám nắng má
đào
Lo toan bươn trải mặn
mà chồng con
Thương em đôi mắt
nhung huyền
Năm canh trằn trọc vết
hằn thời gian
Đoá hồng lưu luyến hồn
nhiên
Tuổi vàng trăng ngọc
suối tiên rạt rào
Theo anh chìm nổi ba
đào
Chân trời góc biển nghẹn
ngào vần thơ
Thương con kén nhỏ ươm
tơ
Miệt mài dệt vải canh
khuya thuở nào
Thương con sáo nhỏ sớm
chiều
Bắc Ninh quan họ ca
trù sông thương
Tiếng đàn tích tịch
tình tang
Khoan thai nhẹ bước
đài trang dịu dàng
Hàng Nga lầu ngọc gác
vàng
Sao bằng trần thế vì
chồng vì con.
17.5.2010 Lu Hà
Hoa Chẳng Tàn Phai
hoạ thơ Hàn Thiên
Lương
Quốc sắc thiên hương bậc
mỹ nhân
Làm sao tránh khỏi lụy
phong trần
Ái tình bể khổ thương
đau lắm
Ai đã gieo vần mây sắc
vân
Tôi đã yêu nàng bao nhớ
nhung
Hào quang toé lửa buổi
chiều hoang
Thiên đình lưỡi sét tầm
lưu lại
Ngẩn mặt trông mây trận
gió tàn
Rượu đã say chưa cơn
sóng lòng
Năm canh mộng mị mối sầu
mong
Lão Trang hoá bướm còn
chưa tỉnh
Trang bướm thiên thu vạn
nẻo trùng
Yêu đoá hoa lòng mãi
chẳng phai
Dù cho cách trở lắm
trông gai
Đâm cho toạc máu tim hồng
thắm
Sầu mộng trong lòng
thêm thấm cay
Hoa ở trong ta nở mãi
hoài
Gió mưa hoà thuận chẳng
phôi phai
Mắt sếch khát khao
nhìn khắp cả
Tình yêu tâm thức vẫn
mê say
21.6. 2009 Lu Hà
Đêm Dài Trần Gian
hoạ thơ ngũ ngôn Huệ
Thu
Tôi trằn trọc suốt đêm
Lấm tấm hạt châu ôm
Hai má đầm sương trắng
Theo làn sóng tóc ôm
Tôi duỗi chân cho thẳng
Như cành hoa mẫu đơn
Then hờ quên cưả sổ
Gió lấn đòi soi gương
Trái cầu treo mái hiên
Tinh tú mờ trăng sương
Tĩnh lạnh không thèm gọi
Năm canh khóc đoạn trường
Tiếng đồng hồ tí tách
Muôn cõi đòi thông
ngôn
Ngồi dậy tôi không ngủ
Vì trong lòng nhớ
thương
Tôi vẫn hay làm thơ
Vấn vương từ những đâu
Khi hồn tôi thấu lạnh
Qua đêm trường khắc
sâu.
7.6.2009 Lu Hà
Gánh Cả Mây Sầu
hoạ thơ Mai Hoài Thu
Thoang thoảng hương
thu mộng khởi đầu
Đêm buồn gió gọi giưã
canh sầu
Em đi trong gió đời ly
loạn
Gánh cả mây vàng đẫm lệ
châu
Thơ thẩn ngàn sao
thương khói trăng
Nhạt nhoà mờ ảo thấm
mưa giăng
Điêu tàn che lấp mùi
sương đá
Dấu cả cô đơn tủi hận
năm…
Ta xót thương em lòng
khổ nhớ
Triền miên năm tháng
chỉ là thơ
Mông mênh một cõi buồn
vô hạn
Phòng lạnh rèm buông
cưả khép hờ
Ta ngậm từng đêm những
giọt sầu
Đọng vào trong dạ một
hồn thơ
Em đi trong chốn mù xa
thẳm
Gửi lại mình anh những
mộng mơ
Em đã xa vời bao nỗi
thương
Trời xanh thăm thẳm
bóng tà dương
Âm dương đôi ngả hồn
cô độc
Dào dạt ngàn sau hương
gió sương
11.7.2009 Lu Hà
Má Đào Phôi Phai
chuyển thể thơ Thanh
Hoàng: Bóng Chiều Xưa
Dáng hồng lãng đãng
chiều buông
Sầu vương cảnh vật thê
lương não nùng
Khung trời vắng bóng
chim muông
Ánh đèn le lói nhớ
thương quê nhà...
Thuyền ai cập bến sông
xưa
Hò ơ mái đẩy bóng dưà
xôn xao
Ngư ông xếp lưới gác
đò
Nông phu vội vã vác
bưà lên vai
Dân làng kĩu kịt ngô
khoai
Miền Nam sản vật quê
tôi thiếu gì?
Cánh đồng thẳng cánh
cò bay
Bài ca vọng cổ bồi hồi
người ơi!
Hiu hiu gió thổi chân
đồi
Mấy cô thôn nữ thầm
thì rỉ tai
Ngẩn ngơ có một chàng
trai
Thương con bướm trắng
ngậm ngùi sương reo
Vi vu kià tiếng sáo
lưng trâu
Mục đồng gõ mõ gọi
nhau ời ời
Xóm thôn rộn rã tiếng
cười
Đàn gà nháo nhác tìm
nơi chốn về
Bập bùng khắp nẻo sơn
khê
Mùi thơm cơm chín tràn
trề chưá chan
Nỗi niềm sông nước
muôn dân
Xứ người ngao ngán
giang sơn giống nòi
Tháng năm có bấy nhiêu
ngày
Hoàng hôn thơ thẩn nhớ
người thuở xưa
Nắng mưa tần tảo xót
xa
Ngược xuôi gồng gánh
má đào phôi phai....
1.7.2010 Lu Hà
Trăng Thu Cảm Sầu
hoạ thơ Huệ Thu: Đợi
Anh
Ngẩn ngơ nâng chén
tình say
Một mình em uống vơi đầy
chờ anh
Trăng soi đáy mắt long
lanh
Sóng thu nhả sợi ươm
cành non tơ
Lao xao biển gọi đòi
thơ
Nhớ anh em mới mộng mơ
hỏi trời
Ông tơ bà nguyệt ai mời
Rượu ngon em chịu đất
trời đổ ngang
Bên tai gió thoảng hồn
trăng
Sương rơi lã chã nỗi
lòng vắng tanh.
16.6.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen