Tương Tư Với Hình
Quái lạ vì sao vẫn vấn
vương
Kià cô thiếu nữ mãi
hoài thương
Duyên thơ vô ý gây nên
tội
Cho kẻ chiêm bao cõi mộng
trường
Có thể vì ta còn nỗi
buồn
Mang theo vương vấn cả
muà xuân
Tơ lòng con gái bao
sao xuyến
Tuổi trẻ ngày xưa chót
lưã lần…
Có thể rằng ai rất thiết
tha
Nưả trong hiện thực nưả
trong mơ
Như người con gái ngày
xưa ấy
Ở mãi trong ta một nỗi
sầu…
Có thể vì cô rất giống
nàng
Long lanh ánh mắt nước
mây giăng
Để hồn thơ thẩn theo
năm tháng
Lỡ bước xa xôi lạc nẻo
đường
Tâm trí con người thật
thế sao?
Bao nhiêu hoài niệm viết
trong thơ
Tương tư vương vấn sầu
ly biệt
Để hồn thi sĩ chết
trong mơ…
19.9.2009 Lu Hà
Nỗi Lòng Người Thiếu
Phụ
hoạ thơ Mai Hoài Thu
Nếu phải kiếp này chẳng
được nhau
Nợ tình sương đọng lệ
ngàn thu
Trăng treo đầu ngõ buồn
không tỏ
Thiếu phụ năm canh
khóc tủi sầu
Cũng bởi sinh ra chẳng
gặp thời
Quê hương rời bỏ lệ từng
rơi
Tha hương đất khách
tìm nơi chốn
Ngọn sóng bạc đầu dạt
biển khơi….
Anh đã trách em chẳng
giữ lời
Tình theo sóng nước
cánh hoa rơi
Thương đau cho số đời
ly biệt
Như cánh phù du vạn mảnh
đời…
Anh ở quê nhà với nhớ
mong
Chòm sao bắc đẩu sáng
mênh mông
Ngân hà chảy mãi về vô
tận
Mang nỗi lòng em vẫn
ngóng trông
Hôm nay gió bấc đông về
sớm
Nghe lá tàn thu rụng
cuối muà
Chim chóc cũng buồn
không dám động
Một trời quan tái gió
mây xa
Em ở chân trời xa viễn
phương
Mẹ con em với nỗi cô
đơn
Việt Nam xa cách ngàn
muôn dặm
Bao nỗi đau thương nỗi
đoạn trường...
Nếu phải kiếp này chẳng
có nhau
Nợ tình bi lụy biết
bao giờ
Giận em anh vẫn buồn
không nói
Lỡ vậy đành sao bạc
mái đầu?....
8.10.2009 Lu Hà
Xuân Đón Anh Về
hoạ thơ Thy Loan
Nắng hửng xuân hồng
anh thấy không?
Muà xuân cánh én rộn
trong lòng
Chôn rau cắt rốn hằng
mong đợi
Anh nhé trở về thăm cố
hương
Mới độ ngày nào anh mến
yêu
Thời gian nhắn nhủ với
bao điều
Anh về xơ xác làng quê
vắng
Họ mạc rưng rưng lệ ưá
sầu
Ngậm đắng bồ hòn tủi
nhục thay
Ra đi ngoảnh lại bóng
hao gày
Giang sơn gấm vóc đâu
còn nưã
Món nợ chiến tranh vẫn
đoạ đày…
Xuân đến tết rồi em nhớ
anh
Chập chờn thổn thức đến
tàn canh
Giọt sầu mưa mãi buồn
năm tháng
Bao kiếp thê lương mộng
chẳng lành….
31.10.2009 Lu Hà
Sao Tàn Trăng Bạc
hoạ thơ Hoàng Huy
Giang
Xuân chớm hoa lòng lại
giã đi
Thương tình thu rụng
cóng tê vai
Non đoài sương lạnh hồn
giang giở
Bỏ lại chiều hôm giưã
tỉnh say !
Tráng sĩ đeo guơm lên ải
Bắc
Quan san muôn dặm nuối
tơ lòng
Sả thân vinh nhục vì
ai nhỉ
Nghe tiếng ngưạ reo vọng
nuí sông
In dấu chân anh rỏ máu
hồng
Chân trời xa thắm dõi
mây mong
Xuân qua thu lại nhiều
thương nhớ
Tuởng bóng ai về theo
gió phong….
Sáng tối nhìn lên dãy
nuí xanh
Ầm ầm thác đổ bọt sôi
nhanh
Thông reo bờ suối lòng
se thắt
Con bướm tìm hoa trụi
lá cành
Trằn trọc bao muà em
nhớ anh
Nỗi buồn hiu quạnh đêm
tàn nhanh
Hải đường lả ngọn
hương man mát
Thương đời thiếu phụ
mái đầu xanh
Đêm về gió thổi từ
phương Bắc
Nghe tiếng hồn xa dạ
chẳng sờn
Em khóc thương anh bên
vọng gác
Chập trùng ánh lưả
trái tim son
Vắng anh chim chóc buồn
ca hát
Em ở lại nhà gối lẻ
đôi
Tóc rối buồng the lười
chải chuốt
Còn đâu son phấn thắm
hoa cười
Cứ phải ra đi vì núi
sông
Cho em năm tháng héo
trong lòng
Bao nhiêu thân xác vùi
khe suối
Trập trùng quan ải gió
mênh mông
Kẻ thù truyền kiếp mộng
xâm lăng
Thế kỷ văn minh cảnh
phũ phàng
Trăng sao đêm dõi tìm
Bắc Đẩu
Gưỉ gắm tình em bao nhớ
mong
23.9.2009 Lu Hà
Tiên Nga Phượng Đài
Nối tiếp hai câu gợi
cuả Tiêu Uyên
" Xuân xanh xô cổng
chạy dài
Bỏ sương tuyết phủ phượng
đài phiá sau?"
Tiên nga còn ở nơi
đâu?
Hỏi hình hỏi bóng thướt
tha dạt dào
Cớ sao chẳng được bên
nhau
Giận sương trách tuyết
nên ra nỗi này...?
Vì ai mà bỏ phượng đài
Sương dày tuyết phủ uổng
đời Tiên sa...
Cầu trời sương tuyết
tan mau
Cho ta được thấy má
đào ngẩn ngơ
Tiêu Uyên thấp thoáng
gần xa
Mênh mông huyền ảo la
đà trời mây!
Than ôi, nàng đã đi rồi
phượng đài lạnh lẽo ai
người hiểu cho...?
Năm canh vò võ âu sầu
Nhớ nàng tiên nữ mái đầu
xuân xanh!
17.1.2011 Lu Hà
Vội Gì Diêu Linh
Thơ nối từ hai câu gợi
cuả Diêu Linh
"Từ trăng là nguyệt
rất tình
Từ em là nguyệt câu
kinh vào đời"
Diêu Linh xinh đẹp tuyệt
vời
Giai không tứ đại vội
gì Diêu Linh
Thời gian là mái đầu
xanh
Tình thù duyên thế
lênh đênh biển trời
Ngọt ngào kià nắng ban
mai
Trái tim ân ái người
ơi, thuở nào
Tình yêu hồi hộp ban đầu
Cánh hoa khép mở hay
chưa bao giờ?
Từ trăng vọng nguyệt
chan hoà
Long lanh hồ nước má
đào ngẩn ngơ
Từ em là một trái cầu
Hữu duyên tương ngộ dạt
dào biển sâu
Thuyền em không lái bơ
vơ
Bến nào em đợi thả neo
em chờ?
17.1.2011 Lu Hà
Tặng Hai Cô Gái Việt
Hứng lên viết mấy vần
thơ
Tặng cô gái Việt mặn
mà thướt tha
Hỏi rằng quê quán đâu
ta?
Lâu nay có nhớ cố đô
Sài Gòn?
Thăng Long thành Huế nắng
tràn
Việt Nam thương nhớ
muôn vàn xót xa
Phượng tàn cúc lại nở
hoa
Muà đông xứ lạnh có sầu
lắm không?
Long long đôi mắt bồ
câu
Mịn màng óng ả tóc màu
nắng tơ
Hồn nhiên như trái hồng
đào
Nylon ấp ủ giấc mơ ảo
huyền
Ai nhìn cũng muốn nổi
điên
Nỡ sao quân tử thản
nhiên hững hờ
Muốn gần e ngại lẳng
lơ
Muốn xa thì tiếc duyên
ta lỡ rồi!
Đẹp như hai nàng tiên
nga
Cung trăng hạ giới đi
đâu bây giờ
Lạc vào thế giới xa
hoa
Quần là áo lượt ngẩn
ngơ thế trần
Áo lông bó chẽn hàng
thun
Nylon co rãn muôn phần
nở nang
Cổ tay trắng nõn đeo
vòng
Đôi gò bồng đào mênh
mông dạt dào
Khoan thai yểu điệu má
đào
Chim sa cá lội lừ đừ
dưới ao
Hai nàng sao cứ ngồi
lâu
Cho người quân tử đi
vào đi ra...?
18.1.2011 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen