Canh Sương Tức Cảnh
cảm tác qua đọc bài
" Tự Cảm" cuả Nguyễn Khánh Chân
Trập trùng mây trắng
mênh mông
Nghe mùi cỏ dại mà
vương cõi lòng
Đàn ai dạo khúc sông
trăng
Rưng rưng ngấn lệ côn
trùng nỉ non
Hằng Nga hiu hắt lầu
son
Thiên thu bạc mệnh
muôn vàn khổ đau
Chờ ai gió bụi sông hồ
Tháng năm biền biệt vẩn
vơ sớm chiều
Vào ra tưạ cưả buồn
thiu
Hàng phong lã chã mĩ
miều muối sương
Ngẩn ngơ nuối tiếc vô
cùng
Mang Kiều ra lẩy một
chương não nùng
Nâu sồng thắt đáy lưng
ong
Tình thù tuyết hận đáy
sông phũ phàng
Hồn bay theo gió bốn
phương
Tình chàng giưã chốn dạm
trường biển khơi
Phong trần cổ lục đầy
vơi
Gối chăn mà ngán kiếp
đời phù du
Đêm suông mù mịt trăng
sao
Khánh Chân tự cảm nghẹn
ngào trần ai
Hồng trần bão tố mưa
rơi
Chúng sinh lăn lóc ngậm
ngùi xót xa
Trải qua một trận bể
dâu
Bờ mê bến giác lao xao
sóng cồn
Trăm năm tuyết hận
phong trần
Nghìn thu trôi nổi ái
ân luôn hồi ! ! !
20.8.2010 Lu Hà
Mái Trường Xưa
hoạ thơ Huệ Thu
Trung phần thoang thoảng
gió sương bay
Áo trắng em xưa lạnh
thế này
Đà lạt cuả tôi là thế
đấy
Bao nhiêu lưu luyến để
thương ai ?
Thương cho hương thắm
đoá hồng lan
Sân cỏ hồng non động
trái xuân
Tíu tít từng bầy chim
réo hót
Mái trường yêu dấu
bóng trăng xăm
Bùi Thị Xuân ơi! Mộng
lỡ rồi
Bao nhiêu cay đắng gưỉ
xa xôi
Gom từng quyển sách
lăn hè phố
Lẳng lặng ai qua nhoẻn
miệng cười
Thế đấy bao năm lướt vội
qua
Bạn tôi có đưá đã về
già
Nhớ nhung thổn thức thời
thơ dại
Hồn tôi phơi phới với
hương hoa
Mỹ Quốc sương rơi phủ
nuí đồi
Mênh mông biển lá tiếng
hò bay
Tiếng ai như tiếng bạn
tôi nhỉ
Sầu vọng ru hồn rung
lá cây
24.7.2009 Lu Hà
Ly Rượu Màu
hoạ thơ Hàn Thiên
Lương- Nguyên Hà
Giọt đắng sầu đong lệ
rỏ màu
Xa hương buồn thảm áng
mây đâu
Hồn thương biển gọi
ngày xưa ấy
Biền biệt mà trông trận
đổi dâu
Khổ ải trùng dương nỗi
nhớ nhà
Đêm khuya trằn trọc suốt
canh tà
Vì ai gây nỗi ra dâu
biển
Chia cắt lòng ta cảnh
xoá nhoà?
Tha hương đất khách nhớ
sông hồ
Đất mẹ ngày xưa nghẹn
tứ thơ
Năm tháng qua đi miền ảo
vọng
Đại dương lồng lộn
sóng trăng mờ
Gió lạnh thu về rụng
lá bay
Nhìn nhau nước mắt
chưá chan đầy
Nỗi đau muôn thuả tình
non nước
Tổ quốc quê nhà cơn gió
mây?...
Chén buồn gịọt lệ ngâm
bài thơ
Muá giáo non sộng trải
mấy thâu
Thương đau tủi hổ hồn
tiên tổ
Mà sao ai nỡ vẫn làm
ngơ?...
Anh hãy cùng tôi ly rượu
màu
Lung linh ánh nước
khóc thương đau
Bảy lăm năm ấy anh còn
nhớ
Thảm hoạ theo nhau vượt
biển sầu…
23 giờ đêm 20.8.2009
Lu Hà
Một Mình Sầu Tư
hoạ thơ Hàn Thiên
Lương
Bâng khuâng giưã cảnh
u sầu
Hoàng hôn rủ bóng bạc
màu trần suy
Thẩn thơ sầu đọng những
gì
Thông đàn lạc điệu trời
thì đổ mưa!
Nỉ non sầu mộng ngẩn
ngơ
Hồn pha sương tuyết
trăng mờ khói xa
Nước non ngấn lệ sông
Hà
Quê hương yêu dấu tuổi
già mẹ mong
Thơ bay nhuộm khói
hương lòng
Theo về quê mẹ trôi
dòng trần gian
Trùng dương xa cách vạn
ngàn
Thương người thiếu phụ
lệ tràn vì ta
Trời sầu đất thảm kêu
la
Non xanh biển rộng tìm
đâu là nhà
Nhạc vàng văng vẳng gần
xa
Dạm đường cách trở bạc
màu gió sương
Mây xa núi ngự sông
hương
Cố đô cổ kính ai thường
nhớ không?
Thuyền xưa chiếc bách
long đong
Thân ta chiếc lá trôi
dòng tử sinh
Hôm nay buồn ngắm trời
xanh
Bên song cưả sổ bất
bình non sông
Thân cô lữ khách dặm
trường
Bùi ngùi chén rượu mà
lòng nao nao
Quê hương ở tận phương
nao
Rừng chè đồi cọ đò đưa
ngạt ngào
Đồng xanh sông nước bến
bờ
Lao xao cá nhảy tuổi
thơ vui đuà
Đường làng bướm trắng
vờn hoa
La đà mặt nước bóng cò
lả lơi
Hàng tre mái tóc đìu
hiu
Thuyền ai chài lưới ra
khơi vắng nhà
Cuốc cày mưa nắng sớm
khuya
Con ong cái kén nương
dâu chiều ta
Quê hương văng vẳng từ
xa
Dưng dưng chén lệ sầu
tư ngậm ngùi
Chập chờn le lói sương
rơi
Kià ai thơ thẩn lẻ loi
một mình
Đức quốc 25.7.2009 Lu
Hà
Chia Ly
hoạ thơ Người Cô Đơn
Nỗi buồn hiu hắt lòng
ta
Tái tê mộng tưởng vào
ra góc vườn
Giọt châu lã chã bờ
sương
Sầu vương lá rụng mảnh
vườn xót bao
Lòng ta khô héo vì
xuân
Nắng mưa sầu tủi tìm
đường nụ hôn
Hoàng hôn thương bóng
ai buồn
Môi son má thắm đắng
lòng từ đây
Phương xa em nhớ bên
này
Cô đơn anh chỉ trái
cây trông thì
Mùi na hương bưởi xa
xôi
Bên nhau sớm tối một
thời em ơi
Yêu đương ân ái cho đời
Mênh mông một cõi đầy
vơi tâm hồn
Sóng lòng sôi dậy nụ
hôn
Tim ta lặng đứng trong
vùng mờ sương
Giơ tay bấm đốt vui buồn
Mộng trên tiếng nhạc
réo nguồn thanh giai
Bây giờ dặm thẳm từ
hai
Tình xa dấu bụi đường
dài chia ly
24.7.2009 Lu Hà
Tâm Tình Người Viễn Xứ
hoạ thơ Ngọc bích
Quê hương một dải
đương đầu
Cà mau ải bắc trắng
màu tang sông
Cho hay con cháu Lạc Hồng
Trôi dòng lịch sử đắm
lòng hồn xa
Bốn muà cây trái đâm
hoa
Cây đa giếng nước
trăng già nôn nao
Dập dìu hương thắmm sắc
đào
Trai thanh gái lịch
như sao trên trời
Mán mường kinh thái khắp
nơi…
Ê đê miên thượng muôn đời
cầu mong
Thái hoà chung một
dòng sông
Lá vàng lá rách tấm
lòng sâu xa
Bao đời đùm bọc quê
cha
Non sông gấm vóc hải
hà trời nam
Việt nam biển bạc rừng
vàng
Âu cơ một giống trăm
ngàn con tim
Lao xao anh gọi xa tìm
Viễn phương hải ngoại
thương em hẹn về
Ngậm ngùi lữ khách sao
đi
Đàn con lạc việt mong khi hẹn về
11.7.2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen