Tranh Tố Nữ
Hỡi người Tố Nữ cuả
tôi ơi!
Buồn bã nhớ cô mấy
tháng trời
Có biết hay không
trong giấc mộng
Tình cô đã bén cái
duyên tôi
Tuy chưả bao giờ được
thấy nhau
Mà sao tôi cứ vấn
vương sầu
Dương trần biển rộng
mênh mông quá
Gói ghém lòng tôi chẳng
thấy sao?
Dám hỏi rằng cô sống ở
đâu?
Thời gian năm tháng
chóng phôi pha
Giờ này chắc hẳn tay bồng
bế
Trái chín hương hoa chẳng
héo màu
Than thở mãi hoài mong
gặp nhau
Thương hồn say đắm
ngóng trong mơ
Hỏi thăm vạn kiếp đời
trôi nổi
Ai trách rằng ai lỡ hẹn
hò?...
Tôi đã đem lòng quý mến
cô
Phương xa chắc hẳn có
ai ngờ
Si mê bao kẻ trong
nhân thế
Trông ảnh mà say như
bướm hoa?
Chẳng biết rằng cô có
nhớ tôi
Lung linh ánh mắt chắc
đang cười
Người đời ra thế mà
vui phết
Chẳng biết chẳng quen
cứ nhớ hoài
Cứ tưởng lâu rồi sao
nhãng quên
Nhạt mờ tơ tưởng đoá
thần tiên
Vô tình lên mạng kià
ai thế
Vẫn đẹp như xưa ánh mắt
huyền....
10.8.2009 Lu Hà
Bây Giờ Cô Ở Đâu
Cảm tác theo phóng
viên Mặc Lâm
Miền Trung sáng nắng
chiều mưa
Nhớ thương cô Hạnh bây
giờ ở đâu?
Học trò mong mỏi chờ
cô
Dạy văn rất giỏi mà
đau nỗi lòng
Quên sao tiếng nói dịu
dàng
Thuyền quyên yểu điệu
phũ phàng tương lai
Tấm lòng nhân ái vì
ai?
Thương đàn em nhỏ thiệt
thòi học văn
Chân thành bao cảnh
gian truân
Bóng chiều heo hút biết
lần nơi nao?
Đấu tranh giai cấp hận
thù
Ngu dân để trị nên ra
nỗi này
Chuông chuà ảm đạm u
hoài
Xóm làng xơ xác lệ rơi
mấy hàng
Cô đi tơ liễu vấn
vương
Con chim quên hót nắng
vàng không vui
Các em ơi! Vẫn mải
chơi
Lớn lên sẽ hiểu cuộc đời
đắng cay!
20.11.2010 Lu Hà
Gửi Người Trần Ai
Xúc cảm từ bức tranh
thiếu phụ giưã đêm khuya
Hoang vu gió thổi chập
chờn
Nỗi niềm oan trái âm hồn
hiện lên
Côn trùng rên rỉ triền
miên
Đất trời ảm đạm mây
đen kéo về
Bóng người con gái não
nề
Tóc mây loã xoã bốn bề
âm u
Hàng thông xào xạc
ngân nga
Quê hương tang tóc biển
dâu ngậm ngùi
Giang sơn giấc mộng u
hoài
Nhân quyền hạnh phúc
xa xôi lạnh lùng
Sài lang ma quái hãi
hùng
Tham quan ô lại bi
thương giống nòi
Mẹ già vợ guá con côi
Nhà tù cải tạo tương
lai chôn vùi
Bức tranh rờn rợn
không lời
Đôi dòng xúc cảm gửi
người trần ai!
1.11.2010 Lu Hà
Chiều Thu Viễn Xứ Nhớ
Người
Chuyển thể từ thơ Hàn
Thiên Lương: Chiều Thu Tây Bắc
Thu về mây trắng cảnh
buồn
Lang thang mấy đám chờn
vờn non xanh
Giọt mưa viễn xứ bao
quanh
Xót xa nỗi nhớ lòng
mình ngẩn ngơ
Chiều thu Tây Bắc bơ
vơ
Bạn bè xưa cũ bao giờ
gặp nhau
Kẻ còn người mất ở
đâu?
Nghìn trùng xa cách
thương đau u hoài
Giang sơn tiên tổ ngậm
ngùi
Mấy ai chung thuỷ chưa
phai tấc lòng?
Đỏ đen manh chiếu phũ
phàng
Cuộc cờ chén rượu bốn
phương đất trời
Chiều thu Tây Bắc xa
xôi
Oán hờn chồng chất
sương rơi não nùng!
Tình người như nước
sông thương
Bọt bèo sóng cả hãi
hùng biển khơi
Hợp tan bao lớp mây
trôi
Quê nhà thống thiết
tương lai dập vùi
Hai muà mưa nắng than
ôi!
Sống đời lay lắt tháng
ngày sầu đưa...
Nuí rừng bạc bẽo xanh
xao
Thoi đưa thấm thoát bể
dâu canh tàn
Đêm thu trăng lệ ưá
tràn
Hồn về cố quốc nỉ non
muôn vàn!
19.10.2010 Lu Hà
Biển Trời Lận Đận
hoạ thơ Hàn Thiên
Lương
Hoàng hôn sóng vỗ
ngoài khơi
Làn mây lãng đãng trắng
trời hoang vu
Vì sao ra nỗi bơ phờ
Xót xa thân phận đôi bờ
tử sinh
Ngậm ngùi nhớ mái nhà
tranh
Dòng sông bãi miá vườn
xanh con đò
Bao năm mù mịt xa nhà
Biển ơi ! Bốn hướng
đâu là quê hương ?
Bọt bèo trôi nổi thê
lương
Trùng dương biển động
đoạn trường đau thương
Đảo hoang hải tặc phũ
phàng
Mang thân tứ đại lưu
vong sứ người
Rưng rưng cốc lệ vơi đầy
Mẹ cha còn ở cuối trời
Việt Nam
Năm dài tháng tận xa
xăm
Con chim vắng bóng cá
chìm sôi tăm
Chôn sâu ngàn dặm nỗi
niềm
Chiều nay lồng lộng
hoàng hôn lụi tàn
Lao xao lớp sóng chân
cồn
Đất trời thăm thẳm
hương hồn bay xa…
Mảnh đời bao kiếp phù
du
Tự do là chốn ước mơ
chưả thành....
16.11.2009 Lu Hà
Bên Kia Có Lạnh
chuyển thể thơ Nguyễn
Bính: Hành Phương Nam
Trải gió bụi phương
Nam hành lạc
Cả hai ta lần bước về
đâu ?
Mấy muà con én bay qua
Ngày vui chẳng thấy âu
sầu vậy thay!
Lòng cay đắng xá chi hớp
rượu
Chốn bơ vơ ăn đậu ở nhờ
Lời thề Tư Mã năm nào
Kinh cừu chưa mặc qua
cầu gió bay
Kẻ chí khí chôn vùi
cơm áo
Trói thân ta mộng ảo
nước mây
Gặp nhau mừng tuỉ phút
giây
Thương nhau từ thuở
cõi đời bi thương
Nợ trần thế thê lương
một món
Sòng đời thua lận đận
trắng tay
Quê nhà ở mãi xa xôi
Ngắm làn mây trắng cuối
trời lang thang
Tâm giao mấy tha
phương cầu thực
Bạn cùng nhau miền Bắc
thân yêu
Ly tan lá rụng la đà
Người ơi! Buồn lắm ai
mà chẳng đau
Mặc nghèo khó vui cho
sớm tối
Dám ăn tiêu cạn tuí
thì sao
Ngày mai có nghiã gì
đâu
Cuộc đời là mấy muà
thu lá hồng
Ruồng rẫy chán ngọc
vàng son phấn
Mắt đỏ lên thân phận bọt
bèo
Kinh kha quán lạnh
sương chiều
Khay vàng tay biếu má
đào môi son
Cho dù có thân tàn ma
dại
Nhiếp Chính ơi, gặp buổi
cơ hàn
Mặt băm nơi chốn phong
trần
Ai người nhận xác thế
nhân xem thường
Mơ mộng hão năm sang tết
đến
Văn tự thiêu cổ hận
sương mù
Gươm cùn trời đất bơ
vơ
Phong yên đã dấy bốn
muà trăng suông
Ngồi giưã chợ ven sông
réo gọi
Uống cho say mà đợi thế
nhân
Thế nhân mắt trắng túi
khăn
Hai tay chống gậy bần
thần bước qua
Dằn chén hất cao đầu cỏ
dại
Nấm mồ hoang tê tái
khói bay
Người ơi! Người đã đi
rồi
Bên kia có lạnh như đời
năm nao?
13.4.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen