Thiên Nga Không Trở Lại
Đã qua mấy tháng rồi
Đôi cánh nàng bay đi
Vĩnh viễn không trở lại
Thiên thần là thế
thôi…
Như con chim thiên nga
Tâm trí tìm phương xa
Thăm thẳm khung trời rộng
Sông ngân hà ở đâu?
Ngào ngạt nhớ trần
gian
Hương hoa nở một lần
Nàng Tiên chân thiện mỹ
Cảm xúc toà thiên
nhiên
Nàng đã được sinh ra
Dương trần thêm bóng
Nga
Khiến cho ai xúc động
Muá bút thành vần thơ
Thuê thoả lòng cho hoa
Người con gái mộng mơ
Si mê mà nhớ mãi
Thổn thức chờ mai
sau...
29.8.2009 Lu Hà
Tâm Sự Với Thu
Phải chăng Thu có chuyện
buồn
Nên em không muốn nỉ
non giãi bày
Đêm khuya lòng dạ bùi
ngùi
Ngẩn ngơ trong cõi đi
về người ơi!
Luôn hồi sinh tử chia
ly
Bọt bèo trôi nổi anh
ơi! có buồn?
Anh như một áng mây
ngàn
Thoảng qua trăng gió
muôn vàn vấn vương...!
Để rồi lạnh lẽo trăng
suông
Tìm đâu ra chốn thiên
đàng trần gian
Lòng Thu cay đắng trăm
phần
Đâu như anh tưởng giản
đơn bình thường
Anh đừng xao động bâng
khuâng
Sông tương bên đục bên
trong xuôi giòng
Biết sao trong cõi vô
thường
Anh đừng bận bịu cho
lòng em đau
Đông tàn xuân chớm hoa
đào
Tốn công vô ích mầm
hoa chưa xoè
Cánh hoa u uất trăm bề
Nên chưa chiụ nở anh
ơi! chớ buồn?
Gõ đi gõ lại bần thần
Vẩn vơ thi sĩ cù lần
làm thơ
Lúc này trời lạnh hắt
hiu
Mình em phải chịu biết
bao ưu phiền
Thôi đi hãy để Thu yên
Lòng Thu đang rối em
xin anh nhiều
Anh chờ mong đợi bến
yêu
Thuyền em không lái bến
bờ nào đây?
Lênh đênh sóng vỗ dập
vùi
Bao nhiêu u uất biển khơi
rì rào
Lòng sao bề bộn nôn
nao...
Máy tính bị nhiễu bật
ra bật vào
Mong sao đừng hết hơi
thơ
Hay tay anh chắp xin
chờ trăng lên
Ngoài trời ảm đạm như
rên
Thôi đành chịu vậy
không nên quấy rầy
Vì sao lại có sự này?
Giận anh hay có vui vầy
riêng tư...?
Chúc Thu bớt nỗi ư tư
Quyên đi bao nỗi đớn
đau sự đời
Bàn tay ngón ngắn ngón
dài
Trần ai lắm chuyện
muôn người Thu ơi!
Làm sao tránh được ý
trời
Lòng riêng chưa động ý
người trung nhân?
Trải bao cay đắng
phong trần
Dối gian lường gạt
muôn vàn đớn đau
Dám đâu mà lại thiết
tha
Nhân tình thế thái biết
đâu mà lần...
Trăng khuya lạc lõng
trên ngàn
Biển người vô tận lúc
gần lúc xa
Lòng Thu trăm mối tơ
vò
Năm canh rầu rĩ sớm
trưa âu sầu
Nuôi con gánh nặng
trên đầu
Tình thâm mẫu tử má
đào phôi phai
Anh ơi ! Giọt lệ đầy
vơi
Ngoài hiên thánh thót
sương rơi canh tàn
Tỉ tê non nỉ ái ân
Trùng dương thăm thẳm
lại còn nhớ em?
Mộng hồn thơ thẩn im
lìm
Chẳng ôm chắng ấp trái
tim thêm sầu
Mênh mông trí tưởng vô
bờ
Giác quan thức dậy xôn
xao đợi chờ...
Gần xa ảo vọng hư vô
Giơ tay quờ quặng bóng
mờ mờ xa...
Thở dài não nuột canh
khuya
Tâm linh vời vợi bên cầu
tìm nhau
Lá rơi xào xạc bơ phờ
Nước trôi hờ hững lững
lờ về đâu...?
Ôm nhau sưởi ấm cho
nhau
Sẻ san thống khổ nỗi
đau thế trần
Hỏi han chăm chút ân cần
Nụ hôn lạnh ngắt tấm
thân u hoài
Chỉ là sinh khí anh
ơi!
Không xương không thịt
ngậm ngùi xót xa
Mênh mông sóng nước xô
bờ
Bồng bềnh hoang đảo âm
u rợn rùng
Gặp nhau giưã chốn
muôn trùng
Hải âu tung cánh hãi
hùng biển khơi
Thuyền tình chấp chới
chơi vơi
Có anh cầm lái cho đời
Thu vui...?
Ngại ngùng ngần ngại
làm chi?
Mấy khi tri kỷ giưã đời
gặp nhau
Tử Kỳ cùng với Bá Nha
Phượng cầu Tư Mã má
đào ngẩn ngơ
Anh xin từ tạ trước
sau
Tri âm tri kỷ tình thơ
suốt đời
Thông minh vốn sẵn
tính trời
Con nhà gia thế mấy đời
phỉ phong
Hai ta cùng bậc cùng
hàng
Tâm hồn trí tuệ như
giòng biển xanh
Miên man anh viết thơ
tình
Thiên thần cũng phải
hiển linh bồi hồi
Sao em chẳng nói đôi lời?
Để anh sầu khổ viết
hoài mãi thôi
Thu ơi! Anh khổ lắm rồi
Nỉ non than vãn giưã
trời mưa rơi
Toàn thân ướt đẩm bốc
hơi
Áo quần sũng nước dưới
trời mưa tuôn!
25.1.2011 Lu Hà
Áo Trắng
hoạ thơ Hồ Bảo Thanh
Cánh trắng em mang
thoáng một thời
Bông hoa tươi thắm gió
hương bay
Theo em anh muốn mơ
thành bướm
Như thể Trang Sinh bỗng
hiện bày
Áo trắng em tôi nét dịu
dàng
Đường xưa phố cũ lối
thênh thang
Anh đi theo tiếng người
xa vọng
Tủi hận sương thu giọt
mấy hàng
Mới chỉ mơ màng mộng
ái ân
Theo màu áo trắng suốt
canh trường
Trường Sơn hoang vắng
đêm rùng rợn
Anh mất em rồi bao xót
thương
Áo trắng chôn sâu cõi
mộng tình
Tả tơi hoa lá héo hon
cành
Sân trường dấu cũ muà
hoa rụng
Cỏ uá phượng tàn đêm
xoá canh
Áo trắng năm xưa một
bóng mờ
Thời gian vĩnh viễn áo
sang màu
Đời trôi sóng nước hồn
ngơ ngẩn
E m đã sang sông một bến
sầu…
25.8.2009 Lu Hà
Bóng Lẻ Chiều Buông
hoạ thơ Hồ Bảo Thanh
Bóng lẻ chiều buông
màn tối đêm
Thẫn thờ năm tháng
khúc say mềm
Tình thu thấm thoát
năm mười ngón
Dằng dặc cho lòng lạnh
thấu tim
Đếm lại đông tàn chồng
chất đau
Ngày xuân buồn tủi nỗi
chôn sâu
Hàng hiên mưa thấm vào
da thịt
Lạnh ngắt đời tôi những
mối sầu
Thơ thẩn hồn xưa một
bóng soi
Vầng trăng lạnh lẽ bước
qua đồi
Tủi hờn sáng tối chiều
mưa nắng
Tin ngóng thư chờ cánh
nhạn ơi!
Bể thảm thuyền trôi
cõi mộng mơ
Hoàng hôn rủ bóng khóc
nàng thơ
Cưả tình hé mở hương hồn
lạnh
Bút tích còn đây gió hững
hờ….
Trằn trọc bao năm vẫn
thế đêm
Vầng dương hửng sáng vội
qua thềm
Thời gian thong thả
xin dừng bước
Tình tôi câm lặng
tháng ngày quên…
16.9.2009 Lu Hà
Gió Thu
Hoạ thơ Tiểu Muội
Xào xạc lá vàng cơn
gió khô
Bóng trăng thơ thẩn nước
in hồ
Một vài khóm cúc than
thân khóc
Cô lẻ thu sầu nỗi ngẩn
ngơ
Vũ trụ âm thầm hoa lá
rơi
Không gian hờ hững ánh
sao ngời
Ngân hà lấp lánh ngàn
thương nhớ
Sương đọng cành mai
như lệ thu
Thu đến thu qua thu cuả
trời
Bao năm vong quốc lệ từng
rơi
Chôn nhau cắt rốn buồn
khô héo
Lữ khách tủi thân khóc
ngậm ngùi
15.9. 2009 Lu Hà
Khi Tiếng Ve Sầu
hoạ thơ Hồ Bảo Thanh
Nao nức lòng tôi ngọn
gió hè
Gọi muà dĩ vãng thuở
xa xưa
Ve sầu năn nỉ muà hoa
phượng
Kỷ niệm về đây bao mộng
mơ
Tôi nhớ không nguôi
bóng một người
Thướt tha yểu điệu nắng
xanh trời
Sân trường hoa đỏ màu
khao khát
Suốt cả đời này mong
nhớ thôi
Năm tháng qua rồi hoa
vẫn tươi
Xum xuê cành lá thuở
thơ ngây
Như ai xoã tóc bên chiều
vắng
Ngây ngất lòng tôi sao
thoả khuây
Tôi vẫn mang theo một
nỗi buồn
Đi tìm diễm lệ đoá
xuân niên
Nơi đâu biển cả thuyền
trôi dạt
Bờ bến em ơi! Khắp nẻo trần….
25.8.2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen