Ác Mộng Đêm Trường
Cơn ác mộng bao người
thường gặp
Nơi dương trần e ấp
tình ai
Chẳng đưa vào cõi
thiên thai
Lại diù nhau xuống tuyền
đài khổ đau
Chốn mênh mông lơ mơ
trần thế
Gặp tiên nhân ngọc nữ
yêu kiều
Mặn mà khoả nước chiều
thu
Bỗng đâu khói toả hồn
ma trêu đuà
Ôi kinh hãi trăng tà
bóng thảm
Chúng sinh sầu ảm đạm
lần than
Nỗi niềm chẳng rõ
nguyên căn
Mây đen bão nổi Bắc
Nam điêu tàn
Đoàn mãi quốc bầy đàn
phương bắc
Kéo nhau về thảm khốc
tháng tư
Buá liềm cờ đỏ dương
cao
Trống chiêng ảo mộng
cơ đồ đảo điên
Bao cô gái bán thân
nuôi miệng
Mỹ đi rồi việt cộng về
đây
Đổi ngôi lịch sử vơi đầy
Chén cơm manh áo mộng
đày đêm thâu
Em gái nhỏ ngày xưa hiền
thục
Cha đi tù mẹ lạc trời
tây
Họ hàng thân thích nhờ
ai?
Kẻ còn người mất cuộc
đời bi thương
Ôi! mộng mị thê lương ập
xuống
Suốt đêm trường cũng
chẳng buông tha
Thái Chân bỗng hoá
thành ma
Xót đau thế kỷ em là
chứng nhân
Lê chân bước thân tàn
ma dại
Bao hình hài phố tối
đèn xa
Lạnh lùng ai nỡ bước
qua
Thương em gái nhỏ thuở
nào yêu thương
Trái tim nát hoa lòng
tan tác
Chén lệ sầu xa bước em
đi
Cầu xin Đức Mẹ đoái
hoài
Mộng tan tỉnh lại khóc
cười thế nhân
18.11.2009 Lu Hà
Chạnh Lòng Thương Bóng
hoạ thơ Huệ Thu
Cưả mở một mình ngắm
bóng gương
Ban mai thấm lạnh tóc
pha sương
Hơi bay mặt kính nhoà
theo gió
Chẳng lẽ vì ta đọng thấm
buồn …
Xoả tóc làn mây gượng
mấy lần
Thu đông đừng vội tiễn
nàng xuân
Chơi vơi vẫn sợ hoàng
hôn đến
Sương đọng bờ mi như lệ
tan
Nương nhẹ rèm lên qua
cưả sổ
Muôn tầng xanh thẳm
áng mây trôi
Thả hồn quê mẹ theo
hương gió
Như cánh chim bằng vượt
biển khơi
Văng vẳng bên tai một
giọng hò
Nhặt khoan dìu dặt tiếng
đò đưa
Quê hương Đà lạt miền
trăng dã
Nhịp võng sầu mưa giấc
ngủ trưa
Vò võ hình ai nhạt
bóng mờ
Làn môi khoé mắt hiện
ra đâu
Gương soi bóng dáng
bao mong nhớ
Nhớ mẹ thương cha giọt
lệ nhoà
28.10.2009 Lu Hà
Hành Trang Đơn Giản
hoạ thơ Ngọc Bích
Thấm thoát thoi đưa Hạc
đã già
Vô thường tạo hoá khéo
nhẩn nha
Hành trang đơn giản là
may mắn
Nặng gánh cho đời ta
tránh xa…
Con cháu vui vầy luôn
có nhau
Traỉ qua năm tháng nắng
mưa thâu
Thong dong ta sống đời
vui vẻ
Hạnh phúc sân ga buổi
xế tà…
Vầng dương lặng lẽ qua
song cưả
Nhắn nhủ đời thường nhẹ
chuyến qua
Hành lý mang theo là
trí tuệ
Tình yêu dương thế
chưá sân ga
Quán trọ trần gian đêm
thiết tha
Chia tay bịn rịn lúc
đi xa
Sân ga sương đọng hồn
lưu luyến
Nấp bóng hoàng hôn phủ
mái nhà
Bạn hãy cùng ta nâng
chén sầu
Đêm nay dù dẫu phải đi
xa
Phong trần cổ lục đầy
thương nhớ
Nuối tiếc làm chi cánh
Hạc già
5.10.2009 Lu Hà
Độc Cầm
hoạ thơ Huệ Thu: Một
Chút Buồn Thôi
Độc cầm réo rắt mây
trôi
Ngẩn ngơ cành liễu đất
trời đổ mưa
Phượng cầu Tư Mã Tương
Như
Nỗi niềm ai oán sương
mờ gió bay!
Nhành mai xao xác hao
gày
Soi gương điểm phấn một
ngày dài thêm
Nỗi buồn tê tái êm đềm
Chau mày mắt biếc bên
thềm rụng hoa
Ảo huyền như cõi tiên
sa
Cỏ non mềm mại ba thu
gợi tình
Phong ba mấy độ trường
đình
Dặm trường thiên lý
nên mình quên nhau?
Điệu buồn sầm sập như
mưa
Ngón tay lả lướt nỡ
nào nàng im?
Nghẹn ngào máu chảy về
tim
Nỗi niềm thổn thức như
tìm ai xưa
Phù du tủi phận má đào
Lênh đênh sóng nước bọt
bèo trôi xuôi
Ngậm ngùi nước mắt
tuôn rơi
Chinh nhân dặm thẳm
người ơi! có buồn?...
16.12.2010 Lu Hà
Phận Chẳng Chiều Duyên
hoạ thơ Ngọc Bích
Ngoài hiên thánh thót
hạt mưa
Giọt dài giọt vắn sầu
thơ càng nhiều
Ta nằm thông gió ngàn
reo
Mà lòng sao lạnh mưa
chiều lệ tuôn
Nghẹn ngào thổn thức
nguồn cơn
Đầm đià má lạnh mưa
tuôn giọt sầu
Lâu rồi hoa bướm còn
đâu
Đắng cay lạc nẻo u sầu
vành môi
Ngổn ngang trăm sự bời
bời
Nỗi lòng ta vẫn trái
côi thương chàng
Gió bay hồn lạc mê man
Sông tương hoài niệm
nước tràn khi xưa
Ô chao sầu muộn tan
chưa?
Ngoài hiên le lói tàn
mưa nắng mà
Lòng còn sao xuyến
ngươì ta
Thương cho duyên phận
chỉ là hoài yêu….
11.7.2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen