Muà Xuân Biên Giới
Cảnh trí nơi đâu đẹp thế này
Anh đào nở trắng nhụy vàng tươi
Cánh hoa mỏng dính như tờ giấy
Tinh khiết cho đời ai có hay?
Tĩnh lặng trời êm hoa tuyết rơi
Không gian vương nhẹ áng mây trôi
Xa xa khói toả sương mờ ảo
Đỉnh núi vầng dương hé nụ cười
Mắt trời soi rọi xuống dân gian
Gieo hạt muà xuân cho thế nhân
Nhè nhẹ mây bay ai goị gió
Muà xuân biên giới buổi đông tàn
Loáng thoáng nghe như có tiếng
chim
Mở toang cửa sổ ngóng nhìn xem
Mà sao chẳng thấy chim bay nhỉ
Náo nức lòng ta hay trái tim ?
Có lẽ bây giờ đã cuối đông
Hân hoan thời tiết đón xuân sang
Anh đào nở rộ chào xuân mới
Nên trái tim ta cũng rộn ràng ?
Ta viết bài thơ tiễn gió đông
Tuy rằng mưa tuyết hãy còn vương
Miền Nam biên giới là như thế
Pháp Quốc bên kia trắng ngập đường.
Xuân đến đông tàn nhớ cố hương
Giờ này quê Mẹ có vui không ?
Nhớ ai chắc chắn bầm gan ruột
Còn giận nưã không chuyện lỡ làng
?...
Ra thế bây giờ vẫn tráng niên
Tinh thần thể trạng vẫn bình yên
Cũng may phúc đức đời lương thiện
Rỗng lặng tâm trong bởi tập thiền
Cứ thế tâm hồn vẫn ngất ngây
Văn thơ phú lục như mưa bay
Sau rồi nghĩ laị thầm khuyên nhủ
Buồn bã làm chi hại cái đời ?...
26.3.2008 Lu Hà
Đón Xuân Trên Đất
Khách
cảm tác từ tâm ý Trần
Trung Đạo
Đất khách quê người vẫn vấn vương
Trời xuân Mỹ quốc nhớ quê hương
Mây xa nhắn gửi về Nam Quốc
Tiếng pháo giao thưà
xuân đã sang
Tự do cánh én đã với
thiên nhiên
Nhạt khói hương thờ
cúng tổ tiên
Đã mấy xuân về con vắng
mẹ
Ở nơi viễn xứ thiếu
đàn em
Hàng xá đêm khuya đã đỏ
đèn
Hạt xuân thánh thót vẫn
triền miên
Âm thầm con bước trên
hè phố
Mộng tưởng quê hương
tiếng sấm rền
Mẹ vẫn ở nhà với cháu
con
Than hồng bếp lưả ấm
lòng xuân
Thở dài khoé mắt rơi
dòng lệ
Đất khách quê người
không bánh ăn
Ngước mắt nhìn trời Mỹ
Quốc xanh
Đường bay cướp gió vội
cho nhanh
Đưá con lưu lạc về quê
mẹ
Mang cả lòng tôi với lữ
hành
Hỡi người em gái của
quê hương
Em có buồn không áo lụa
hồng
Tình xưa vẫn đó muà xuân
ấy
Em đã qua sông đã lấy
chồng
Cầu chúc cho em đón
gió xuân
Chồng con hạnh phúc tấm
lòng son
Vắng anh thôi nhé đừng
buồn nưã
Giữ lại cho nhau kỷ niệm
buồn!
Chú Thích: Qua đọc một
bài viết cuả Anh Trần Trung Đạo trên mạng mà tôi nảy ra tứ thơ này
10 .5. 2008 Lu Hà
Aỏ Vọng Hoàng Hôn
hoạ thơ Huệ Thu
Thanh âm ảo vọng từ
đâu?
Hoàng hôn thăm thẳm biển
sầu gió run
Gió gào lớp sóng theo
chân
Quê hương bão táp hãy
dừng đi thôi
Thương đời côi cút niềm
vui
Phong trần thứ lữ nổi
trôi xa nhà
Mây trời vần vũ lòng
ta
Có về quê mẹ vẫn là mộng
xưa…
Thở dài ngao ngán đêm
khuya
Tình người viễn xứ giọt
thơ vắn dài
Se lòng tê tái bờ vai
Hồn ta nương náu ở
ngoài gió sương...
3.10.2009 Lu Hà
Aỏ Mộng Trăng Sầu
hoạ thơ Tuyền Linh
Bao giờ thỏ ngọc trăng
rơi
Cành đa quấn quít tình
ai vương đầy
Kể từ rượu ngọt men
say
Chia ly người đã đoạ
đày hồn tôi
Lang thang kià áng mây
trôi
Tâm tình tôi đó một đời
yêu thương
Tháng năm sầu tủi nhớ
nàng
Lâng lâng chỉ có làn
hương nhạt nhoà
Đêm về lạnh bóng trăng
sao
Người yêu tôi đó chiêm
bao lạ kỳ
Phất phơ ngào ngạt
xiêm y
Bỗng nghe tiếng nấc
lưu ly giọt sầu
Nghẹn ngào mang nỗi
tương tư
Thuyền tôi lạc lối biển
dâu bạc màu
Lênh đênh mộng ảo hư
vô
Tỉnh ra mới biết nên
ra nỗi này
Dòng sông bên lở bên bồi
Tháng năm vẫn giữ
không thay đổi lòng
Xa em trăm nhớ ngàn
thương
Bao muà hoa rụng lá
vàng trở thu
Xa xa khói toả sương
mù
Nguyện chim liền cánh
nguyện hoa cùng cành
Qua song cưả mộng thu
xanh
Xót xa cho một cuộc
tình năm nao!
29.11.2009 Lu Hà
Bãi Biển Hoang
hoạ thơ Hoàng Huy
Giang
Dẫm lên thảm cỏ hương
ngàn
Thương ai mái tóc
phong trần mưa rơi
Nhìn ra biển rộng mù
khơi
Hải âu cánh trắng chơi
vơi giưã giòng
Xa xa từng cặp song
song
Chập chờn mặt nước nắng
hồng ngân vang
Tiếng như biển vọng ngỡ
ngàng
Anh đi khuất bóng lỡ
làng tuổi xanh
Từ ngày xa cách vắng
anh
Đời hoa như cánh tàn
nhanh rã rời
Mây kia thơ thẩn giưã
trời
Tình anh biền biệt biển
khơi mặn nồng
Thu về phượng nát cánh
hồng
Cúc sa hàng lệ xót
thương nưả đời
Thuyền em chiếc bách
xa khơi
Bồng bềnh bể thảm chơi
vơi hận tình
Luân hồi trăm nẻo lai
sinh
Bơ vơ cổ lụy cho tình
ai hay
Biết rằng trăm ngả như
vầy
Thương duyên trách phận
vơi đầy biển hoang...!
16.9.2009 Lu Hà
Hữu Duyên Tương Ngộ
Cảm tác đọc thơ Tuyền
Linh: Mái Tóc trầm Hương
Yêu nhau cũng bấy
nhiêu ngày
Hương xa thoang thoảng
khói bay nghẹn ngào
Lá vàng xẻ nưả trăng muà
Nụ hôn lầm lỡ mặn mà
còn chăng ?
Lãng quên nghèn nghẹn
mùi hương
Tần ngần bến nước xuôi
dòng bi thương
Tiếc chi sợi chỉ tơ hồng
Vì sao ra nỗi thê
lương não nùng ?
Phù du một kiếp bão
bùng
Bọt bèo trôi nổi theo
dòng trùng dương
Cơn say ảo mộng phũ
phàng
Duyên thầm bạc mệnh
hai hàng lệ rơi
Sờ tay nghe trái tim
côi
Nỗi niềm thổn thức đêm
dài người ơi !
Ra đi chẳng nói một lời
Giận hờn xoá hết một
thời xa xưa
Không gian ảm đạm phai
màu
Rửng rưng như thể qua
bờ trầm luân
Mắt xanh thế cuộc
phong trần
Hữu duyên tương ngộ xa
gần sá chi
Vô duyên vật vã làm
gì?
Mình làm mình chiụ ai
người xót thương
Sông sâu biển rộng
mênh mông
Thuyền quyên hội ngộ
tương phùng trần duyên...
17.5.2010 Lu Hà
Huệ Thu Khóc Bà
chuyển thể thơ Huệ Thu: Khóc Hồ Xuân Hương
Ngẫm người lại nghĩ đến
ta
Ba chìm bảy nổi la đà
trần canh
Gian truân nhuộm mái đầu
xanh
Nỗi niềm cay đắng tâm
tình bi ai
" Ví đây đổi phận
làm trai"
Vẫn còn văng vẳng tiếng
người ngàn thu
Giang sơn chiến quốc
ba đào
Chặn quân xâm lược máu
hoà lệ chan
Mưa nguồn tưới khắp
dân gian
Nỉ non ai oán cung đàn
sầu đưa
Lưu Hương Ký, nét tài
hoa
Khóc ai như thể Tố Như
thương mình
Tìm đâu giưã chốn kinh
thành
Văn chương thuở trước
phồn vinh mấy nhà
Thăng long vẻ đẹp mặt
hoa
Đài trang yểu điệu vẫn
là Xuân Hương
Tao đàn lớp sóng trùng
dương
Phi thường ngang dọc
non sông tiếng bà
Cổ kim lệ đổ nến trào
Năm canh rầu rĩ vần
thơ nghẹn ngào
Thiên tư đâu phải tình
cờ
Trâm anh ngọc bích
thói nhà thuần phong
Hây hây kià ánh trăng
vàng
Môi son má phấn bẽ
bàng Hằng Nga
Đoạn trường để lại sầu
thu
Hồng nhan bạc mệnh
thương nhau nỗi niềm
Luân hồi rỉ máu con
tim
Nhớ ai mà khóc âm thầm
Huệ Thu?
3.7.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen