Rỗng Lặng
tặng thiền cư ẩn sỹ Tiền
Anh Thơ
Biết mà lặng tiếng cứ
im de
Chẳng nói chẳng rằng
thế mới ghê
Đầu óc người ta vi diệu
thật
Văn chương ba thước khỏi
bàn chê
Rỗng lặng cũng là năm
bảy đường
Mây trời tạnh gió chẳng
buồn giông
Mặt sông lặng sóng
lòng sâu thẳm
Như người chẳng nói gợn
lòng trong
Im lặng là câu đố hỏi
đời
Phải chăng giận rỗi chẳng
nên lời
Hay là không nói thành
suy ngẫm
Tư lự không gian nợ vướng
gì?...
Im lặng cũng là giữ
cõi tâm
Soi vào não trạng cái
tinh thần
Cho bao kẻ sỹ thành
thơ thẩn
Trong chốn tâm linh buị
thế trần
Tuy chẳng nói gì cũng
lắm lời
Lời bay vào ý lẫn
trong suy
Biết ai ngẫm nghĩ mà
không nói
Tự nói cho mình ta biết
thôi...
Tớ ngẫm ra rồi luận biến
thông
Như không biến có cũng
thành không
Hư hư ảo ảo dồn hai cực
Tự ngẫm tự suy thế mới
khôn
Khen chê dấu biến
thành vi diệu
Đuà để cho ai bận sớm
chiều
Tâm linh không sắc mờ
hư ảo
Im lặng cũng là để mến
yêu
Nghe trong im lặng hoá
mà hay
Lời chẳng ra lời động
não suy
Trí tuệ thế nhân huyền
diệu thật
Sinh ra bệnh tưởng để
mà suy…!
6.3.2008 Lu Hà
Đoạn Trường Trần Ai
chuyển thể thơ Thanh
Hoàng: Niềm Yêu Đã Mất
Ngõ hun hút chạnh lòng
hiu quạnh
Nẻo tương tư giá lạnh
heo may
Ven đường rỏ giọt
sương rơi
Lòng tôi tan nát chuỗi
ngày phôi phai
Ôi thương nhớ một thời
dĩ vãng
Hạt mưa rơi lầy lội
năm xưa
Em tôi bẽn lẽn nhạt
nhoà
Suối nguồn nước lớn
làm sao bây giờ?
Đừng lo ngại em yêu
trìu mến
Cõng trên lưng qua bến
bình an
Làn da mái tóc hồn
nhiên
Tiếng lòng rung động bần
thần ngẩn ngơ
Bao chờ đợi năm qua
tháng đến
Nét tâm hồn nơi chốn lớn
khôn
Tuổi vàng mười sáu
trăng non
Dịu dàng xinh xắn nhất
thôn xóm làng
Xuân êm ái thẹn thùng
đằm thắm
Ngước mắt nhìn chúm
chím làn môi
Đôi chim bé nhỏ thầm
thì
Trên cành nhảy nhót rầm
rì yêu thương
Quê hương bỗng nhiễu
nhương tao loạn
Anh lên đường chiến trận
xông pha
Tòng quân trấn giữ ải
xa
Mong tin nhận được thư
nhà hậu phương
Cơn gió chướng chiều
sương ảm đạm
Cánh nhạn bay thê thảm
làm sao
Ngỡ ngàng ảo mộng
hoang mơ
Cái tin em chết giưã
muà đương hoa
Anh xin phép nhạt nhoà
ngấn lệ
Vượt rừng xanh dặm nẻo
sơn khê
Ba lô nặng nhọc não nề
Bôn ta tìm mộ bốn bề
tiêu sơ
Hoang mộ lạnh huyệt
sâu an nghỉ
Khói hương trầm tê tái
em ơi !
Gịọt châu lã chã tuôn
rơi
Bông hoa hồng trắng rã
rời thương đau
Hoa cúc nở muà thu tủi
bạc
Để thuyền anh lỡ bước
qua sông
Duyên tình trắc trở bi
thương
Đôi ta hai ngả đoạn
trường trần ai.
20.4.2010 Lu Hà
Giấc Mộng Thương Hoài
hoạ thơ Nguyễn Phan Ngọc
An
Canh khuya giấc mộng u
hoài
Bao la sương khói Mẹ
ơi, đường dài
Hồn con giưã chốn chơi
vơi
Bơ vơ lạc lối thiên
thai cõi trời
Mẹ con gặp lại nơi đây
Bao năm xa cách trần
ai cõi người
Hàn huyên mừng tủi bồi
hồi
Vì sao nông nỗi cảnh đời
thê thương
Lần nào tiễn Mẹ lên đường
Hoàng hôn đom đóm vấn
vương nấm mồ
Cô đơn lạnh lẽo mơ hồ
Nén hương nhang khói
sương mờ đồng hoang
Mong chờ khổ ải trùng
dương
Nưả vòng trái đất tha
hương xứ người
Giọt mưa thánh thót
hiên tây
Tâm tư buồn tủi non trời
mây xa
Âm u sương phủ quê nhà
Nhớ thương mà khóc sớm
chiều ngẩn ngơ
Trùng trùng điệp điệp
thiên nga
Hành tinh mỏi cánh tâm
tư bơ phờ
Hồn bay trong gió
hoang vu
Sông hà nước chảy qua
cầu khổ đau
Gió đưa cành trúc la
đà
Gốc hoè tỉnh giấc nam
kha Mẹ về…
25.2.2010 Lu Hà
Mộng Say Lỡ Làng
chuyển thể từ thơ Vũ
Hoàng Chương
Mười hai tháng sáu
trăng vờn
Xót xa giọt đắng mưa
ngàn rượu say
Nhạt nhoà sương phủ sầu
cay
Tố ơi! Em có về đây
cùng Hoàng
Thôi đành duyên phận
bi thương
Mười năm là cánh đồng
hoang phũ phàng
Mười năm thu héo trăng
suông
Tri âm tri kỷ vấn
vương một thời
Mười hai tháng sáu rã
rời
Hai ta biền biệt chia
đôi nẻo đường
Hoàng hôn vụt tắt ánh
dương
Em xa lạ quá Tố Hoàng
tìm đâu?
Sờ tay lên tấm mộ bia
Mười năm theo máu hận
trào lệ rơi!
Học làm Trang Tử chơi
vơi
Đàn ca khúc cổ hát
chơi ngậm ngùi
Tố Như để lại cho đời
Phong trần cổ lục tơi
bời hiên Tây
Bài ca theo nhịp khói
say
Hồ xừ xang xế nhịp tay
gõ cuồng
Bồi hồi lữ khách tha
hương
Kiều Thu muôn nẻo dặm
trường héo khô
Xừ xang xế xự xang hồ
Khói xanh huyền ảo ô
hô rượu tràn
Trăng lên trăng đứng
trăng tàn
Kiều Thu theo gió tần
ngần về đây
Xế hồ xang khói mây
bay
Lâng lâng chìm đắm mộng
say lỡ làng…!
4.3.2010 Lu Hà
Ngại Gì
hoạ thơ Bùi Giáng
Ngại gì biển động gió
sương
Tránh sao duyên phận dặm
đường ta yêu
Tuổi xuân mưa nắng sớm
chiều
Xin em đừng để bóng tà
lướt qua
Giang hà để lại nương
dâu
Phong trần ảo mộng la
đà trời xanh
4.3.2010 Lu Hà
Oan Khiên Nhiệp Chướng
chuyển thể từ thơ Nguyễn
Bính
Hôm nay tôi bắt được
thư
Bàng hoàng ngơ ngẩn vẩn
vơ muôn vàn
Tháng ngâu giờ sửu
trăng rằm
Vợ tôi Dung đã âm thầm
sinh con
Vượt qua biển cạn canh
tàn
Sinh ra một mụn môi
son má hồng
Bâng khuâng lòng tự nhủ
lòng
Đào Hoa Oanh Yến nối
dòng trâm anh
Tên con chắc hẳn cũng
xinh
Thái Chân Ngọc Nữ cao
xanh ngậm ngùi
Rồi con lại khổ con ơi
!
Mẹ con đeo đẳng trọn đời
xướng ca
Nuôi con sao được tài
hoa
Má hồng mẹ đợi trăng
thu nắng vàng
Hôn con một cái là
xong
Gửi người thiên hạ bồng
bang sớm chiều
Thắt lưng nịt vú yêu
kiều
Đẹp lòng du khách dập
dìu làng chơi
Còn cha lưu lạc quê
người
Mẹ con nghiêng ngả trận
cười thâu đêm
Du dương rượu ngọt êm
đềm
Mây mưa tầm tã ướt đầm
chiếu chăn
Miả mai con gái cô đơn
Mồ côi cha mẹ sống
nhăn giưã đời
Làm sao gọi được mẹ
ơi!
Phong trần bặm bụi
chia đôi tủi sầu
Phù du bèo bọt dật dờ
Đá vàng son sắt bến bờ
chảy xuôi
Cỏ bồng hoa lá héo
trôi
Ngọc trong vô khối một
thời nỉ non
Lâng lâng hồ điệp lan
man
Màn the môi thắm trắng
ngần làn da
Tao khang mưa gió xoá
mờ
Làng chơi ôm ấp ngọt
ngào lưng ong
Con côi vật vã khóc
thương
Ở trong quán trọ thê
lương một người
Công cha nghiã mẹ là
gì?
Cù lao chín chữ hạt
rơi hạt còn
Chân bùn tay lấm ruộng
vườn
Hay hoa say đắm như
làn thủy vân
Xướng ca phách ngọt
cung đàn
Oan khiên nhiệp chướng
phấn son luạ là
Bao giờ con biết mặt
cha
Tứ tuần ngũ lục vẫn
chưa gọi già
Cha buồn tìm khách men
thu
Con mười sáu bảy mặn
mà đang xuân
Chàng chàng thiếp thiếp
ái ân
Con con bố bố chẳng
còn nhận ra
Lưá đôi dạo khúc tì bà
Áo xanh ướt đẫm bên lầu
Tầm Dương
Con thuyền lặng lẽ
xuôi giòng
Đắng cay quả báo thê
lương một đời
Tiền cha ít lắm con ơi
!
Nuôi thân chẳng đủ ăn
chơi tính trời
Giang hồ lang bạc một
thời
Vợ con lià bỏ xa rời
quê hương
Lơ thơ mái tóc pha
sương
Nhớ con cha mới đôi
dòng cầu mong
Khấu đầu trời Phật
đoái thương
Con tôi giữ nết hiền
lương dịu dàng
Sắc tài son phấn chớ
màng
Nổi danh Kiều nữ lỡ
làng tuổi xuân
Lấy chồng thi sĩ cha
van
Vưà nghèo vưà bạc bần
hàn con ơi!
28.2.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen