Tình Quê
chuyển thể thơ Hữu
Loan: Hoa Luá
Hương ngào ngạt đồng
xanh hoa luá
Đôi mắt nhung chan
chưá người ơi!
Mênh mông thăm thẳm
chân trời
Cay đa giếng nước bồi
hồi tình quê
Trải gió bụi sơn khê vạn
nẻo
Nhạc quê hương cổ độ
muôn vàn
Xôn xao chim chóc vang
ngân
Lời ca như thể mưa
ngàn suối reo
Gió thu sớm vi vu
thánh thót
Để lòng anh tha thiết
hội muà
Đánh đu vật trụi cuộc
cờ
Dân ca quan họ mặn mà
xa bay
Trai với gái thôn Đoài
thôn Thượng
Ván thăm thuyền một mảng
trầu cau
Yêu nhau cởi áo cho
nhau
Về nhà dối mẹ qua cầu
gió bay
Núi bát ngát sông đầy
hương nội
Khói sương lam phủ mái
nhà tranh
Ngân hà một khoảng trời
xanh
Mười mong chín nhớ
chúng mình yêu nhau
Cầm bàn tay đậm đà ân
ái
Tuổi hai mươi một trái
tình si
Ngực căng mắt biếc xa
xôi
Tràn đầy nhưạ sống tuổi
đời trắng trong
Một toà ngọc hiền
lương tha thiết
Thương quê hương bất
diệt từ tâm
Tào khang trọn nghiã
tình thâm
Răng long tóc bạc thì
thầm thông reo!
22.3.2010 Lu Hà
Trăng Sầu Bể Thảm
Chuyển thể thơ M.
LoanHoaSử: Nhật Nguyệt
Vầng nhật nguyệt chia
ly ảo não
Trời sinh ra đôi lưá
thế sao?
Sương rơi lá rụng ào
ào
Cao xu rừng thẳm thác
sâu hiểm nghèo
Ta cũng thế bơ vơ trần
thế
Chẳng tài hoa thời thế
ra gì
Ba chìm bảy nổi bèo
trôi
Lêu bêu ăn xổi ở thì
muôn năm
Nơi heo hút mưa xuân tầm
tã
Đâu xa xôi chín ngả bơ
phờ
Hồn về ngơ ngác hoang
vu
Muà đông tháng giá bạc
màu cỏ hoa
Ta ngóng đợi giấc mơ
huyền ảo
Đêm lại về trăng tỏ
người xưa
Bầu trời mây trắng tua
dua
Ở nơi hạ giới đợi chờ
mãi sao?
Hằng Nga khóc sông Hà
thêm tối
Ngó bức tranh sơn thủy
hữu tình
Sáng mai buổi chợ bình
minh
Vầng dương hy vọng cao
xanh tỏ tường
Những vết đạn hằn
ngang thế kỷ
Sẹo lưu đày còn mãi
không thôi
Rừng phong xào xạc mưa
rơi
Bức tranh thủy mạc sơn
mài thiên nhiên
Khắc dấu vết nỗi niềm
khứ hận
Sóng trùng dương tàn tận
lương tâm
Lềnh bềnh xác trắng cá
tôm
Nồm nam gió thổi âm thầm
thương đau…
Vầng nhật nguyệt tìm
nhau sớm tối
Chẳng bao giờ thấy lại
mặt nhau
Tóc mềm xinh xắn thiết
tha
Luân hồi trôi nổi bao
muà đợi nhau…
18.3.2010 Lu Hà
Bèo Tây Trôi Nổi
hoạ thơ Môi Tím
Bèo tây trôi nổi trên
sông
Nào ai nỡ thả lạc
giòng chia hai
Thương đau tủi hận sầu
cay
Năm canh giọt lệ tuôn
dài cha ơi!
Xót xa nhìn đám bèo
trôi
Bên bờ sông vắng mẹ
tôi thương mình
Mênh mông gió lộng trời
xanh
Mẹ tôi lỡ bước vì tình
phôi phai
Cha tôi... cát bụi đường
dài
Long đong chìm nổi nhớ
người tình xưa....
Hay cho ngày nắng đêm
mưa
Mẹ con sớm tối sầu đưa
giọng buồn
Hò ơ theo tiếng mưa
tuôn
Phù du bèo bọt phong
trần nổi trôi
Kià ai thả cánh bèo
rơi
Như đời con trẻ mồ côi
nưả đời....
4.11.2009 Lu Hà
Bãi Biển Hoang
hoạ thơ Hoàng Huy
Giang
Dẫm lên thảm cỏ hương
ngàn
Thương ai mái tóc
phong trần mưa rơi
Nhìn ra biển rộng mù
khơi
Hải âu cánh trắng chơi
vơi giưã giòng
Xa xa từng cặp song
song
Chập chờn mặt nước nắng
hồng ngân vang
Tiếng như biển vọng ngỡ
ngàng
Anh đi khuất bóng lỡ
làng tuổi xanh
Từ ngày xa cách vắng
anh
Đời hoa như cánh tàn
nhanh rã rời
Mây kia thơ thẩn xa vời
Tình anh biền biệt biển
khơi mặn nồng
Thu về phượng nát cánh
hồng
Cúc sa hàng lệ xót
thương nưả đời
Thuyền em chiếc bách
xa khơi
Bồng bềnh bể thảm chơi
vơi hận tình
Luân hồi trăm nẻo lai
sinh
Bơ vơ cổ lụy cho tình
ai hay
Biết rằng trăm ngả như
vầy
Thương duyên trách phận
vơi đầy biển hoang...
16.9.2009 Lu Hà
Hồn Thu Xa Nhớ
hoạ thơ nữ thi sĩ Huệ
thu
Thu về hiu quạnh hoa
buồn
Phượng tàn cúc nở mất
còn khóc chi?...
Thu về gió lạnh mỗi
khi
Nhớ người hoa vẫn thầm
thì bao năm…
Than ôi! Sông núi miền
Nam
Quê hương yêu dấu bảy
lăm đau buồn
Tháng tư sóng nước mưa
nguồn
Thuyền ai trôi dạt nát
mòn bàn chân
Vượt biên thủy bộ tha
nhân
Nỗi lòng tê tái não
cân gánh giùm…
Tấm thân mòn mỏi lao
cùm
Tự do dân chủ tàn xuân
chẳng nề
Bồng bềnh bão nổi bốn
bề
Tương lai hạnh phúc sá
gì khổ lao
Nơi đây oanh yến hót
chào
Quê nhà tù ngục hỏi
sao ra lời ?...
Thu về trông áng mây
trời
Ngẩn ngơ ai nỡ cười
vui bạc tình….
Mây về Đà lạt quê mình
Nước hồ than thở bóng
hình còn không?...
14.9.2009 Lu Hà
Aỏ Vọng Hoàng Hôn
hoạ thơ Huệ Thu
Thanh âm ảo vọng từ
đâu?
Hoàng hôn thăm thẳm biển
sầu gió run
Gió gào lớp sóng theo
chân
Quê hương bão táp hãy
dừng đi thôi
Thương đời côi cút niềm
vui
Phong trần thứ lữ nổi
trôi xa nhà
Mây trời vần vũ lòng
ta
Có về quê mẹ vẫn là mộng
xưa…
Thở dài ngao ngán đêm
khuya
Tình người viễn xứ giọt
thơ vắn dài
Se lòng tê tái bờ vai
Hồn ta nương náu ở
ngoài gió sương...
3.10.2009 Lu Hà
Biển Mù Sương Thảm
hoạ thơ Tuyền Linh
Sương rơi mờ mịt biển
sầu
Thuyền tôi mất hướng
giưã màu sắc hương
La bàn chỉ hướng
phương đông
Tìm sao chẳng thấy
bóng hồng em tôi
Cũng liều theo gió trời
tây
Con thuyền định mệnh một
đời trôi qua
Thơ ngây em ở nơi xa
Ngỡ ngàng ong bướm
trăng hoa với tình
Em ơi! Sao nỡ để mình
Bọt bèo trôi nổi nhân
tình thế gian
Thương đau cho hạt bụi
trần
Cõi hồng vương vấn
muôn ngàn gió mây
Lang thang tháng tận
ngày dài
Dòng sông chảy xiết uổng
đời hoa trôi
Yêu thương từ thuở đưa
nôi
Trái tim người mẹ dẫn
đời tôi đi
Bao giờ em mới hiểu
tôi
Thuyền tình tôi khỏi
chơi vơi biển trời
Hoàng hôn rủ bóng xuống
rồi
Trăng sao mờ mịt dêm
dài trần ai…
4.11.2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen