Hận Sầu Ca
kính bái oan hồn Bà
Nguyễn Thị Lộ
Như một loài hoa muôn
sắc hương
Ngàn thu lưu đọng nỗi
đau thương
Trần gian sa đoạ đầy
tăm tối
Để mất lòng hoa mãi
chói chang
Tráo trở mặt người dạ
hiểm sâu
Khinh loài dê chó lấn
chen nhau
Đem thân son phấn lưà
vua trẻ
Nên để ngàn thu hận
oán sầu
Lũ chúng giết nàng thật
dã man
Nữ nghi học sĩ vạn muà
xuân
Trăm hoa tàn lụi đời
dung tục
Riêng đoá tâm sen chẳng
nát tàn….
Có một bài thơ gửi cỏ
cây
Ru hồn nữ sĩ mãi cao
bay
Vi vu mây gió đừng buồn
nhé
Ai ở trần ai vẫn nhớ
ai?....
Giọt lệ năm nào thật
xót xa
Vùi trong cát bụi gió
mưa sa
Căm loài quỷ dữ trong
hoàng tộc
Muối mặt gương trong bụi
bám mờ
Thương nhớ oan hồn một
chúng sinh
Hay là Thị Kính chốn
điêu linh
Vì ai phải chiụ bao cơ
cực
Một tấm lòng trong nặng
nghiã tình
Chúng đổ cho nàng hại Ức
Trai
Tiền thân con rắn báo
oan đời
Khôn thiêng miệng lưỡi
quân lèo lá
Vở kịch hoàng cung bịt
mũi cười
Có phải gừng cay muối
mặn lòng
Mà hồn Nguyễn Trãi vẫn
thê lương
Vân du muôn chốn tìm
sao thấy
Để lời trăng trối gửi
non sông....
Bi kịch bi tình ôi thảm
thương
Thương chồng ái quốc
nghiã quân vương
Vì cây dây cuốn nên
mang tội
Hận kẻ phanh thây tắm
pháp trường
Hồ tây nhớ buổi sóng
lăn tăn
Thơ thẩn kià ai mải ngắm
nhìn
Trong ánh hoàng hôn
chiều vụt tắt
Thương chàng thi sĩ
đón trăng lên
Người ấy mà sao thật mến
thân
Phong tư đạo mạo dáng
phong trần
Thanh cao trán rộng
hàng quân tử
Lá thắm thơ đề đợi gió
xuân
Ướm hỏi cô nàng chuyện
ái ân
Thon thon rực rỡ đoá
hương trần
Trai tài gái sắc trong
thời thế
Chung sức chung lòng với
nước non.....
Chúng bảo rằng ai là rắn
xưa
Tung tin bịa đặt với
sơn hà
Già mồm ma quái hòng
thêu dệt
Buôn phấn bán hồng
trăng gió mưa...
Đau xót thương thay tuổi
thiếu niên
Thâm cung vô độ chốn
lăng loàn
Chè ngon tửu ngọt dâng
ngôi báu
Nữ sắc thâu canh lụi sức
tàn
Chuyện đã qua rồi Nguyễn
trãi ơi
Tấm lòng trung nghiã
có ai hay
Ngàn năm hận để chôn
lòng thiếp
Chẳng chiụ Trương
Lương lánh sự đời ?
Con cháu ngàn sau có
biết cho
Thương bông sen nở
giưã bùn nhơ
Thanh danh khí tiết
chôn vùi lấp
Cái án Lệ Chi lệ ưá
trào...
Chúng đã khép nàng tội
giết vua
Vì nàng trí rộng đức
nhân từ
Con hoang quỉ dữ mơ
ngôi báu
Hoàng tử Tư thành lánh
nạn xa....
Mong lập miếu thờ
hương khói nhang
Ghi công liệt nữ đại
công thần
Người đời mắt thịt
không suy xét
Nên để ngàn thu hận lá
vàng...
2008 Lu Hà
Tơ Đàn Nguyễn Bính
hoạ thơ Lê Cẩm Thanh
Trăng thanh gió mát dạo
đàn
Mấy dây vần vũ thả hồn
sang chơi
Nỉ non réo rắt cho ai
Sợi tơ nghiệt ngã mà
người tặng tôi
Trăng lên bóng đứng
thôi rồi
Đàn tôi lỡ đứt giưã trời
yêu thương
Còn đâu sợi óng chỉ
vàng
Hoàng hôn trông bóng
người sang lại về
Yêu nhau từ thuở đồng
quê
Bên dòng sông chảy tôi
mê mẩn nàng
Từ ngày đưa tiễn sang
ngang
Thắt lưng dải yếm theo
chồng đi luôn
Tôi mang một nỗi đau
buồn
Nhớ thương vương vấn nụ
hôn tình đầu
Vườn bên hoa bướm cũng
sầu
Còn đâu xanh ngát vườn
dâu lưá tằm
Còn đâu bóng dáng
quanh thềm
Muà trăng thương gọi
trái tim muộn màng
Phải chăng tình ái lỡ
làng
Đứt dây ai ai gảy nỗi
lòng biệt ly
10.11.2009 Lu Hà
Vượt Qua Biển Nhớ
hoạ thơ Tuyền Linh
Nhớ ai tím cả đất trời
Nôn nao lòng dạ người
ơi có buồn
Người về trong buổi
hoàng hôn
Tiếng gà nháo nhác bần
thần trăng non
Bồn chồn bào ảnh ruột
gan
Nôn nao dào dạt theo hồn
liêu xiêu
Phải chăng hình bóng
em yêu
Gió mây phảng phất yêu
kiều từ xa…
Ngước lên sáng tối tò
vò
Giăng tơ nhện trắng nằm
co hỡi trời
Bấm tay mấy độ thu rồi
Trên con đường vắng tiễn
người ra đi
Cuối đò cập bến luân hồi
Con thuyền định mệnh
ngậm ngùi đau thương
Cho hay trong cõi vô
thường
Vượt qua biển nhớ giai
không Di Đà
Chú thích: Bài này tác
giả gốc vài chữ cuối, không được vần, nên tôi xin phép không miễn cưỡng phải
theo vần cuả tác giả và có sưả một hai vần bằng chữ cuối cùng trong câu.
28.11.2009 Lu Hà
Xuân Thiếu Phụ
hoạ theo hồn thơ Tuyền
Linh
Em ngồi bên cưả xuân
sang
Mây trời lãng đãng
bóng sương nhạt nhoà
Sóng lòng dồn dập trào
dâng
Hoa còn hương sắc theo
dòng thời gian
Mênh mông một cõi tâm
hồn
Đời em lỡ bước theo
thuyền biển xa
Trời xanh lồng lộng
bao la
Ngõ tình đóng cưả
sương mờ bao quanh
Ai xây một bức trường
thành
Ngăn sông cách biển mộng
lành tiêu tan
Kể từ chớm nở tình
xuân
Bướm kia háo hức sang
vườn tìm hoa
Trăng soi ảo mộng đường
tơ
Bỗng nhiên gió nổi mây
mưa lạnh lùng
Thương cho một bóng
trăng vàng
Bao đêm chứng cảnh cõi
lòng trần gian
Muà xuân con én xa gần
Để người thiếu phụ
mang hồn thê lương
Làm sao nối lại tình
thương
Làm sao xoá được vấn
vương thuở nào?
Ngậm ngùi rỏ lệ mưa sa
Bên song cưả sổ lòng
hoa não nùng…
10.11.2009 Lu Hà
Vay Trả Trả Vay
hoạ thơ Nguyễn Thành
Giang
Chia tay bếp lưả củi
rơm
Kinh thành là chốn
chén cơm bụi đời
Lang thang theo đám
mây trời
Sớm khuya mưa gió dập
vùi chiếu chăn
Khi xa rồi lại khi gần
Bon chen hiểm ác tấm
thân giang hồ
Nhân tình thế thái
gian lao
Lưu manh anh chị cứ
trèo lên cao
Phồn hoa rượu ngọt lao
đao
Ngẫm thân phù thể mà
đau thế này
Phải chăng kiếp trước
vơi đầy
Trả vay, vay trả nên đời
trầm luân?
13.12.2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen