Nhớ Kẻ Phong Trần
tặng hương hồn Nguyễn
Bính
Nếu gọi thơ tình có cố
nhân
Lời người mộc mạc ý
dân gian
Giang hồ phiêu lãng hồn
du tử
Nguyễn Bính ngày xưa đẹp
vạn phần .
Tôi ở phương trời vẫn
nhớ anh
Nỗi lòng Nguyễn Bính với
năm canh
Đọc thơ như thể người
còn sống
Sống động trong tôi một
mối tình .
Anh là hoàng tử của
quê ta
Bát ngát cò bay chẳng
bến bờ
Từ Thức một thời vào
cõi mộng
Như chiều cô gái hái rừng
mơ .
Khí khái như anh thật
đáng khen
Rừng xanh bắc Việt suối
ưu phiền
Hương thơm hoa trái
muà ong gọi
Biển rộng chim bay rụng
nỗi niềm...
Thơ thẩn chiều thu nhớ
bóng xưa
Như chàng trai ấy
ngóng con đò
Tình em hương cánh hoa
màu trắng
Như đoá ti gôn chẳng
biến màu !
Chim cứ bay đi khắp bốn
muà
Dọc ngang nam bắc chốn
rừng xa
Đất lành chẳng đậu tìm
hoang dã
Lệ để sầu rơi hận má
đào.
Nguyễn Bính anh ơi! Mộng
ái tình
Cuộc đời sao nỡ chóng
trôi nhanh
Già đi trước tuổi buồn
tê tái
Khói thuốc say xưa giấc
chẳng lành
Gói trọn tài năng có
thế sao?
Cuộc đời đâu phải chỉ
mà yêu
Đói ăn rét mướt nơi rừng
rú
Ngẩng bước ra đi gạt lệ
sầu
Tôi tiếc cho anh hồn
viễn vọng
Tấm lòng lương ái với
tha nhân
Mà không có chỗ nào
nào an ủi
Nợ để trăm năm một nỗi
buồn...
Chúng nó những ai cấm
đoán anh
Bịt mồm khoá họng rũ
chim xanh
Tự do thơ phú còn o bế
Luống thẹn cho đời cái
aỏ danh !
2008 Lu Hà
Nỗi Lòng Cuả Cha
cảm tác qua bài thơ
" Xin Được Chết Thay Con " cuả Cụ HTN
Ninh thọ tử bất ninh
thọ nhục
Bậc hiền nhân quân tử
xưa nay
Thở than vương vấn u
hoài
Sống sao cho đẹp là
người thẳng ngay.
Cha muốn chết tối nay
cho trọn
Vì thương con lận đận
trần gian
Tráng niên mới có ngũ
tuần
Cưả nhà yên ấm vợ con
trông chờ.
Lòng tan nát bơ vơ tưởng
nhớ
Nợ trần ai, ai trả, ai
vay ?
Kiếp người bao nỗi đắng
cay
Chết thay chẳng được ý
trời cao xa
Đường sinh tử năm xưa
lần bước
Cuộc hành hương xin Đức
Chuá Trời
Khẩn cầu thiên ý ba
ngôi
Dùng dằng bàn tiệc nụ
cười ngàn thu...
Nơi hạ giới cha già nhỏ
lệ
Hồn phiêu diêu dừng lại
lắng nghe
Trăng ngàn vạn nẻo sơn
khê
Tiếng thơ nức nở vọng
về nỉ non.
Cha nhớ lại ngày con
còn bé
Đôi mắt nai yêu quá đi
thôi
Lớn lên ăn học lần hồi
Vợ hiền con thảo lại rời
đi xa ?...
Thiên Chuá gọi làm sao
tránh được
Tiếc cho đời trằn trọc
canh khuya
Nấm mồ hiu hắt cỏ hoa
Suơng rơi lã chã nhạt
nhoà trăng sao
Bạn thi hữu Huệ Thu
thăm hỏi
Có Đông Anh cùng với
Trường Giang
Nỗi niềm mấy áng thơ
đường
Theo làn sóng điện bốn
phương đất trời!
11.8.2010 Lu Hà
Chia Buồn Cùng Tang
Quyến
thơ tặng gia đình Thi
Sĩ Hà Thượng Nhân
Đi Ô Phăng một nhà
toán học
Cây sồi già gai góc
xót xa
Tuổi con bằng nưả đời
cha
Rưng rưng ngấn lệ bạc
phơ mái đầu...
Hà Thi Sĩ âu sầu
thương nhớ
Dương con ơi! Vội vã
ra đi !
Sông Hà khổ hạnh trần
ai
Thuyền trôi sóng vỗ lẻ
loi sớm chiều...
Vượt cưả aỉ bệnh xơ
lão hoá
Hồn thơ bay Đỗ Phủ
ngày xưa
Nhân sinh thất thập là
bao
Lai hy cửu thập người
là Thượng Nhân.
Chín ba tuổi trần gian
hiếm có
Chẳng tu tiên cổ độ
trăng soi
Ngâm nga xướng vịnh mấy
ai?
Chưởng môn văn học cuộc
đời bao la...
Chòm râu bạc thẫn thờ
mộ trẻ
Quá năm mươi con vội
vàng chi
Cây đời màu lá xanh
tươi
Vòng hoa tang trắng
sương rơi nhạt nhoà.
Chiều chủ nhật Huệ Thu
thăm viếng
Bậc đại huynh chưởng
thượng văn chương
Đi cùng hồn Phạm Xuân
Dương
Hôm nay đưa tiễn nghiã
trang bầu đoàn.
Đời chiến mã cha con
xung trận
Cùng lưu đày vấn nạn
nước non
Bạn bè thân hữu xa gần
Kẻ đi người ở thở than
não nề...
Cháu vốn dĩ trọng tài
mến nghiã
Hà chưởng môn kính mấy
vần thơ
Chia buồn gia quyến
tang gia
Vượt qua biển lệ ta bà
khổ đau!
9.8.2010 Lu Hà
Gịọt Sầu Mưa Tuôn
hoạ thơ Ngọc Bích
Ngậm ngùi sáng nắng
chiều mưa
Vườn xuân ướt sũng bướm
hoa thẫn thờ
Trông ra lòng cũng rầu
rầu
Bao năm biền biệt mạch
sầu như tuôn
Bồi hồi nức nở nguồn
cơn
Hàng hiên mái ngói vẫn
buồn như xưa
Người ơi! Còn ở nơi nao?
Để ta mất ngủ gối sầu
lệ rơi…
Lòng như gió thét mưa
trời
Phong ba bão táp biển
khơi hỡi chàng
Than ôi! Duyên phận lỡ
làng
Vì ai dấu bóng trăng
vàng thuở xưa?...
Ngoài kia mưa thảm gió
sầu
Trong lòng ta cũng mưa
sa mịt mù
Đời còn thổn thức bao
lâu
Ngọt ngào hương nhụy
tình yêu buổi đầu ?...
15.11.2009 Lu Hà
Hơi Ấm Bàn Tay
hoạ thơ Lê Nhiên Hạo
Búp măng như ngọc trắng
ngà
Lâng lâng mềm mại vẫn
là em đây
Nâng niu mười ngón tay
dài
Trăm thương ngàn nhớ
vơi đầy biển khơi
Quên sao ân ái tình
người
Xa nhau thì vẫn dưới
trời thương yêu
Nhớ Hàn Mạc Tử khi xưa
Áo em trắng quá sương
mù mây trăng
Lang thang Nguyễn Bính
dặm đường
Cung đàn nưả khúc tình
trường khổ đau
Riêng anh đứng đợi
chân lầu
Chờ cô thiếu nữ hảo cầu
trong tay
Nguyện thề ôm mối tình
say
Cố đô ngày đó đắng cay
phận mình
Chia ly ngấn lệ vòng
quanh
Thương con đò vắng
hoàng thành sầu đưa….
Hôm nay nào có đâu ngờ
Phong trần dầu dãi bước
qua tuổi vàng
Bàn tay ngần ngại trắng
hồng
Xanh xao ngấn lệ dối
lòng sương thu
Mảnh mai một đoá sen
tù
Bùn lầy nước đọng bên
cầu mưa rơi!
Giai không tứ đại chôn
vùi
Gạt bao tạp niệm bụi đời
sầu vương
Tình thù duyên thế đoạn
trường
Tâm trong tịnh độ dốc
lòng đạo tu….
Chiều về gió thoảng
mây thu
Chuông chuà Thiên Mụ
ngẩn ngơ cõi lòng
Cho hay một kiếp lỡ
làng
Nặng lòng thí chủ nén
hương tỏ bày
Khói cay lên tận chân
mày
Môi son mím chặt ngậm
ngùi trần duyên
Tình trường đóng cưả
cài then
Thênh thang cửa Phật
trái tim Di Đà
Tay lần tràng hạt nam
mô
Bờ mê bến giác qua đò
trầm luân
Nhìn theo khuất bóng
hoàng hôn
Bụi hồng in dấu bước
chân dặm trường
Hậu Giang Bắc Cạn Cao
Bằng
Hái bông tuyết lạnh
trên Hoàng Liên Sơn
Em ơi! Cổ lụy hương
tàn
Trăm thương ngàn nhớ vẫn
còn bi ai…
12.11.2009 Lu Hà
Lạc Vào Cõi Tiên
hoạ lại thơ Mai Hoài
Thu
Trăng non trăng lớn
trăng già
Hoài Thu vẫn đẹp mặn
mà đường tơ
Thiên thai mộng ảo
hoang vơ
Thẩn thơ Từ Thức nào
ngơ với tình
Dạt dào gió thoảng hồn
kinh
Cõi tiên chẳng đặng mộng
tình sầu tư
Chàng từ lạc bước an
cư
Trần gian xa cách vẫn
chừ nhớ quê
Ái tình hương sắc đam
mê
Mẫu đơn bẻ gãy hẹn thề
cung trăng
Tiên Nga như cõi sao
băng
Phàm trần lưu luyến
hoang tàn khắt khao
Ôi thôi duyên nợ ba
đào
Một năm tiên cảnh biết
bao xa vời
Chàng về quen lối mây
trời
Bâng khuâng thức giấc
sáng ngời sao đêm…
5.7.2009 Lu Hà
Lòng Biển
hoạ thơ Hà Thượng Nhân
Nỗi niềm em dấu trong
thơ
Bao nhiêu hoài niệm ước
mơ cho đời
Tôi nay lòng dạ bời bời
Bóng chiều đã ngả rượu
mời nào say
Em còn sầu muộn đắng
cay
Trần gian xuôi ngược
đêm ngày điểm tô
Sáng ra tỉnh mộng là
thơ
Tôi đi mang cả cuộc cờ
dở dang
Thế thời lịch sử sang
trang
Ngoài trời quan tái lá
vàng trở thu
Trăng lên chênh chếch
mái lầu
Soi người thiếu phụ
bên cầu lệ trôi
Tình thơ tôi gửi lại đời
Men say nào ấm lòng
tôi bây giờ
Hồn tôi náo nức cho
thơ
Nghe như rỏ lệ đêm mưa
dòng dòng
Đầm đầm lã chã ra sông
Theo dòng biển cả
trong vòng chiêm bao
8.11.2009 Lu Hà
Danh Vẫn Ở Đời
hoạ thơ Hà Thượng Nhân
Phù vân mộng ảo từng
giờ
Luật trời đã định chẳng
chờ đợi ai
Hành hương thơ bước đường
dài
Thiên thu vạn cổ mấy
bài chẳng quên
Danh người hậu thế ghi
lên
Dù ông chẳng muốn cái
tên lưu truyền
8.11.2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen