Dienstag, 18. November 2025

Thơ Tình Chùm 453

 

Cảm Thán Thế Sự Văn Chương

 

Thơ ta viết mấy ai hiểu ý

Chẳng dám chê ra thế mới vui

Bàn dân thiên hạ dập vùi

Non xanh nước biếc ngậm ngùi khổ đau

 

Bởi xã hội bể dâu oan trái

Vị nhân sinh tê tái xót xa

Thâm sâu nghệ thuật la đà

Đất trời lồng lộng Hằng Nga thẹn thùng

 

Nguyễn Khắc Hiếu não nùng non nước

Thân phận nghèo lạc bước trần ai

Phạm Quỳnh sao nỡ khinh tài

Triền miên giấc mộng u hoài sầu thu

 

Đời lận đận Lu Hà xuất hiện

Bầu trời xanh tận hiến văn chương

Quê hương xa cách chán chường

Đau lòng con Cuốc tha phương xứ người

 

Chút thi vị cảnh đời tao ngộ

Bậc giai nhân biết tỏ cùng ai

Nhớ nhung rặng liễu anh đài

Nuối thương bóng nguyệt áo dài thiết tha

 

Kìa Lý Bạch cung nga rạo rực

Đỗ Phủ kia khổ cực lầm than

Đói ăn bội thực thành tàn

Đa tình tự cổ rũ thân hạc gìa

 

Tình trả hiếu ơn cha nghĩa mẹ

Tố Như ơi! nặng nhẹ biển sâu

Nấm mồ cỏ dại úa sầu

Tiền Đường Kim Trọng biết đâu mà tìm.

 

28.5.2014 Lu Hà

 

 

 

 

Hạnh Ngồi Đợi Ai

viết tặng Pich Hạnh

 

Cành cao vắt vẻo đợi ai

Hàng cây phong liễu u hoài xót xa

Buồn trông cửa biển giang hà

Heo may gió thổi tà tà triều dâng

 

Hằng Nga xao xuyến bâng khuâng

Làn môi đỏ thắm dịu dàng thiết tha

Ngẩn ngơ kìa bóng Lu Hà

Hoàng hôn lá đổ trăng ngà mờ soi

 

Tháng năm mong đợi bồi hồi

Từng đêm khắc khoải chơi vơi tủi hờn

Cồn cào sóng vỗ đòi cơn

Hàng hiên lã chã mảnh hồn đi đâu?

 

Tìm ai ở bến giang đầu

Vi lô lau lách bể dâu đoạn trường

Trách chi kiếp phận má hồng

Trăm năm lỡ hẹn duyên nồng tình say

 

Ngậm ngùi nuối tiếc đắng cay

Yến oanh thủ thỉ vơi đầy nỉ non

Canh chầy khắc lậu nụ hôn

Tiếng gà xao xác nỗi buồn thiên thu

 

Nàng đi trong đám sương mù

Hương thơm ngào ngạt vi vu gió lùa

Sáng ra ong bướm trêu đùa

Nhớ thương Pich Hạnh thêu thùa thảm thơ

 

Vách mai treo mối duyên tơ

Tờ mây nét mực đôi bờ nguyệt hoa

Nợ tình rơi lệ nhạt nhòa

Trăng thu vằng vặc thuyền qua bến sầu?

 

cảm tác từ tấm ảnh Pich Hạnh ngồi trên một cành cây

27.5.2014 Lu Hà

 

 

 

Lệ Tuôn Đôi Dòng

viết tặng ca sĩ Lệ Hải

 

Nôn nao tiếc cảnh suối đào

Lạc miền cảm xúc dạt dào bướm hoa

Sáng nay bỡ ngỡ nhạt nhòa

Trên màn ảnh nhỏ chan hòa ban mai

 

Bần thần tôi lại nhớ ai

Tóc mây lướt mướt áo dài đài trang

Chao ôi! Thôi thật đúng nàng

Rằng: cô thục nữ dịu dàng đêm qua

 

Non xanh nước biếc thêu thùa

Hóa công cứ nỡ trêu đùa tôi sao?

Bức tranh thủy mạc ngọt ngào

Sầu vương Lệ Hải ứa trào mãi thôi!

 

Buồn trông cánh nhạn xa xôi

Tờ mây nhắn gửi đôi lời nỉ non

Nhớ thương cho đến bồn chồn

Sóng tình lay động mảnh hồn ly tao

 

Ngậm vành kết cỏ mãi sao

Duyên tình hội ngộ cảnh nào vui hơn

Cần chi mộng ảo đòi cơn

Ta đây nàng đó lệ tuôn đôi dòng

 

Thiên thu kiếp phận má hồng

Thanh mai trúc mã dặm trường bể dâu

Đá vàng Hợp Phố ngọc châu

Đĩa dầu hao cạn úa sầu cỏ hoa.

 

28.5.2014 Lu Hà

 

 

 

Sáng Nay Tôi Lại Nhớ Ai

viết tặng ca sĩ Lệ Hải từ tấm ảnh

 

Hỡi người ca sĩ Việt Nam ơi!

Thấy cô tôi lại bồi hồi nhớ thương

Mộng tình suốt cả canh trường

Trái tim xao xuyến bụi hồng trần gian

 

Cô ơi! Cô đẹp vô ngần

Vì sao tôi cứ bần thần nhớ cô

Ngày mưa tháng nắng đào mơ

Hồn mây cánh nhạn vần thơ đảo huyền

 

Hương ngây thơm ngát cực miền

Bồng lai tiên cảnh thiên nhiên động tòa

Bóng cô lả lướt nhạt nhòa

Lờ mờ ảo ảnh chúc hoa lầu hồng

 

Phượng loan vũ điệu nghê thường

Năm canh thổn thức cõi lòng biệt ly

Trần gian tìm mảnh nhung y

Hằng Nga lệ hải ầm ỳ thông reo

 

Vì ai lội suối non đèo

Mười hai bến nước buông chèo mái xuôi

Nửa vòng trái đất xa xôi

Tâm tình nhắn gửi cuối trời xôn xao

 

Thơ như dòng lệ ứa trào

Nghìn thu bàng bạc nghẹn ngào tơ vương

Ngắm nhìn tấm ảnh mà thương

Thiên đình cảm động chỉ hồng se duyên

 

Kiếp nào hoa bướm đào nguyên

Thoả lòng ước nguyện thuyền quyên ngỡ ngàng

Thắt lưng dải yếm sang ngang

Hoa cài mái tóc nắng vàng xuân tươi!

 

Thấy tôi cô lại cười rồi

Mới đây mà đã bao đời cổ xưa

Bút tiên tích việt gió đưa

Tiếng gà xao xác cũng vừa tàn canh!

 

28.5.2014 Lu Hà

 

 

 

 

Xôn Xao Bướm Hoa

viết tặng Pich Hạnh

 

Bao tâm sự bâng khuâng tưởng nhớ

Mấy năm qua trăn trở xót xa

Thương cho rặng liễu quê nhà

Lá xanh cành thắm sơn hà thủy chung

 

Cơn sóng vổ trập trùng biền biệt

Mộng điệp hồ tha thiết nhiều đêm

Trăng lên lay động bên thềm

Hằng Nga thức dậy nỗi niềm sầu vương

 

Kìa Chức Nữ môi hường tóc đỏ

Ngồi gốc cây tư lự Ngưu Lang

Văn nhân một thuở mơ màng

Bài thơ dang dở lá vàng gió bay

 

Nàng Pich Hạnh nào hay hoa nở

Vịnh cành cây rực rỡ bướm chào

Con chim nó hót líu lô

Bắt cô trói cột sợi tơ xích thằng

 

Tình vạn dặm ngỡ ngàng thục nữ

Để hồn thơ chan chứa bấy lâu

Phong rêu cỏ mọc chân cầu

Trăng thu lững thững giang đầu đợi ai

 

Kể sao xiết dấu hài gương bóng

Giải ngân hà lồng lộng trời cao

Chư tiên cũng phải nghẹn ngào

Cảm thông hạ giới má đào tuyết sương

 

Thơ đã viết bao dòng đắm đuối

Gịọt châu sa rười rượi nhớ thương

Nhân sinh trong cõi vô thường

Ái hà bể khổ bụi hồng ly tao!

 

cảm tác tấm hình Pich Hạnh ngồi trên cành cây

29.5.2014 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen