Dienstag, 18. November 2025

Thơ Tình Chùm 442

 

Ba Cô Gái Sài Gòn Ngày Xưa

 

Ba cô gái bước trên hè phố

Giờ ở đâu còn nhớ tuổi xuân

Thướt tha vệ nữ thiên thần

Hồn thơ trong trắng non ngàn xác xơ

 

Mùa hạ đó ve sầu tu hú

Tiếng gọi nhau nức nở tha phương

Theo chân lăn lóc bên đường

Rừng thiêng nước độc nông trường sắn khoai

 

Bao cảnh ngộ bi ai tăm tối

Lũ vượn người nón cối dép râu

Bầy đàn mặt ngựa đầu trâu

Công an bộ đội đỏ màu máu tươi

 

Hồ Chí Minh đười ươi ngạ qủy

Sài Gòn ơi! bi lụy khổ đau

Nắng mưa tầm tã chân cầu

Mẹ cha điêu đứng mái đầu muối sương

 

Bao mộng ước vấn vương hoa bướm

Tuổi trăng tròn thấm đượm màu tang

Băng rôn khẩu hiệu bẽ bàng

Hung hăng chủ nghĩa thiên đàng dựng xây

 

Màu áo trắng đắng cay tủi nhục

Hồn thơ ngây lạc bước chốn nào

Người còn kẻ mất lệ trào

Phải chăng định mệnh nghẹn ngào núi sông

 

Hay bởi tại Lạc Hồng nòi giống

Hàng nghìn năm nghiệp chướng chất chồng

Hay vì thượng đế không thương

Nga Xô Trung Cộng ma vương bạo tàn

 

Tôi muốn đặt trăm ngàn câu hỏi

Mẹ Việt Nam trăng trối khóc than

Viễn Đông hòn ngọc lụi tàn

Giặc Tàu lấn chiếm ngập tràn phố xưa.

 

chia sẻ cùng Vanessa Le qua bức ảnh và bài thơ: Hạ Nhớ

2.4.2014 Lu Hà




Đôi Bờ Ly Tao

viết tặng em gái thơ Mai Hoài Thu

 

Tim anh nhức nhối vô cùng

Tiếng ai nức nở não nùng sầu rơi

Mắt huyền lúng liếng xinh tươi

Trà xuân hương khói một thời thu ơi!

 

Lá vàng tơi tả chân đồi

Mùa xuân đã đến mà người đi xa

Đêm đen chỉ thấy trăng ngà

Cung vàng thăm thẳm Hằng Nga đượm buồn

 

Hôm nay nghe lại nguồn cơn

Lòng anh thổn thức lệ tuôn đôi hàng

Thương em gái bước sang ngang

Má hồng chưa thắm ngỡ ngàng mùa xuân

 

Than ôi! Hai chữ tình nhân

Trăm năm lỡ hẹn trần gian chuyến đò

Khắc sâu vào những bài thơ

Lênh đênh sóng vỗ đôi bờ ly tao

 

Bao giờ cho thỏa dạt dào

Cho hoa gặp bướm má đào hồi xuân

Kiếp nào tình lại chứa chan

Nghẹn ngào thục nữ tùng quân đi về

 

5.4.2014 Lu Hà

 

 

 

 

Hiu Quạnh Tuổi Già

 

Phơ phơ chòm râu bạc

Ông lão ngắm trời mây

Hồ Gươm buồn nức nở

Cơn sóng lòng chua cay

 

Còn chi thời tuổi mộng

Nàng đã rời xa ta

Nơi chân trời góc bể

Mưa gió bến sa bà

 

Con rùa già ngơ ngác

Thanh kiếm bạc tìm đâu

Cả một thời oanh liệt

Lã chã hạt sương đầu

 

Lòng sầu dâng nhung nhớ

Cảnh tượng thật thê lương

Hoa phượng rơi lả tả

Còn ai nữa mà thương

 

Hàng liễu xanh biêng biếc

Bao kỷ niệm thương đau

Nước hồ trong sủi bọt

Cá bơi dưới chân cầu

 

Chiếc xe đạp cọc cạnh

Lẻ loi dựng ở bên

Han rỉ theo năm tháng

Mang nỗi buồn triền miên !

 

cảm xúc từ thơ và ảnh của Liên Lưu: Nhớ Quê

4.4.2014 Lu Hà


 

 

Mảnh Hồn Nức Nở Sầu Tuôn

cảm tác thơ Mai Hoài Thu: Đà Lạt - Lời Cuối Cuộc Tình

 

Tôi chưa đến ghé thăm Đà Lạt

Hồn thơ say dào dạt chơi vơi

Mưa bay xa tít chân trời

Côn trùng rên rỉ lệ rơi đôi hàng

 

Hồ than thở lỡ làng dang dở

Bao mối tình nức nở người ơi!

Sương rơi ướt đẫm chân đồi

Mây bay thung lũng lẻ loi tình buồn

 

Hồn theo gió nguồn cơn sầu tủi

Bước chân em thui thủi cô đơn

Mảnh mai bờ liễu bồn chồn

Ngậm ngùi hiu quạnh sầu tuôn đoạn trường

 

Suối róc rách thê lương ảm đạm

Dế dạo đàn thăm thẳm bi thương

Chia ly trăm ngả bụi hồng

Má hồng thiếu nữ tha phương chốn nào

 

Lời tình cuối nghẹn ngào than khóc

Hãy trở về con dốc nẻo xưa

Bờ tre khóm trúc gốc dừa

Cheo leo đỉnh núi trăng vừa cười duyên

 

Kìa ai đó triền miên cay đắng

Đợi chờ hoài bóng dáng thân yêu

Nôn nao thiếu phụ yêu kiều

Hương bay tà áo mĩ miều hoàng hôn.

 

6.4.2014 Lu Hà

 

 

 

 

 

Mùa Hè Dĩ Vãng

 

Hoa phượng đỏ, tâm hồn bay bổng

Má em hồng, giấc mộng thiên thai

Nhớ nhung trằn trọc canh dài

Nửa đêm thức dậy u hoài mãi sao ?

 

Anh chẳng hẹn đợi chờ nhắn nhủ

Biết tình em ấp ủ trong lòng

Gặp nhau thờ thẫn sân trường

Lâng lâng áo trắng đoạn đường làng ta

 

Hoa cúc đã nhạt nhòa rười rượi

Cánh phượng tàn tức tưởi thu về

Còn đâu tu hú gọi hè

Ve sầu non nỉ não nề hồn anh

 

Một chiều nọ tan tành mây khói

Trái tim anh nhức nhối khổ đau

Nhà em dạm ngõ trầu cau

Mẹ cha hứa gả làm dâu xóm đoài

 

Kể từ đó bi ai ảm đạm

Cõi trần gian thê thảm em ơi!

Anh chưa kịp ngỏ đôi lời

Bóng em khuất nẻo lệ rơi đôi hàng

 

Anh thổn thức mây vàng bảng lảng

Bao mùa hè dĩ vãng trào dâng

Đóa hoa phượng cũng bẽ bàng

Còn đâu bóng dáng dịu dàng thướt tha

 

Thuyền theo lái em là gúa phụ

Còn anh là cha của đàn con

Phải chăng hoa cũng biết buồn

Xứ người lạc lõng nguồn cơn điệp hồ

 

chia sẻ cùng Vanessa Le

3.4.2014 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen