Tiếng Lòng
Chuyển thể từ thơ lục
bát cuả Thâm Tâm
Rượu cứ rót say xưa
tàn cuộc
Các anh ơi, hãy chuốc
thật say
Ngẫm đời mà thấy đắng
cay
Người yêu đi mất đêm
nay mộng tàn
Hãy tắt nốt cung đàn lạc
điệu
Giọng nỉ non ảo não
mưa rơi
Trăng tàn sương rỏ trần
ai
Mây mờ che khuất đường
đi lối về
Thơ tôi viết hồn mê lạc
nẻo
Thuyền tình tôi bạc bẽo
xa khơi
Trả lời người đã phụ
tôi
Đêm trưòng mộng tưởng
rằng ai là chồng….
Sáng tỉnh dậy bàng
hoàng buồn bã
Giưã cáng đồng hoang
dã thời gian
Còn ai nâng giấc khóc
than
Lá vàng rơi rụng chiều
tàn rỗng không
Tiếng xe nghiến bụi hồng
gió thảm
Chim thì thào ảm đạm
muà thu
Nàng đi trong cõi
sương mờ
Phố phường xác pháo
nhuộm màu xác xơ
Tiếng xe chạy bơ vơ trần
thế
Lối vu quy nhạt nhẽo
người ơi!
Thương chàng lầm lũi
đêm nay
Canh khuya bóng lẻ sầu
cay một mình…
Chốn lầu ngọc buông
mành trướng rủ
Phút đê mê rượu ngọt bờ
môi
Một thời dĩ vãng xa
xôi
Có người nghệ sĩ lẻ
loi hận tình
Chốn hoang vu trời
xanh mây ảo
Hồn bơ vơ lầm lỡ đi
đâu ?
Cung đàn nưả đoạn đường
tơ
Duyên tình đã bén cánh
hoa lại rời….
Còn gì nưã Khánh ơi,
đã hết
Lòng cuả anh em biết
năm xưa
Bọt bèo trôi kiếp phù
du
Hồn anh đã chết lánh
xa cuộc đời…
Em quên mất đường bay
nẻo lại
Cánh chim xưa lạc lối
trăng mờ
Chồng con đoàn tụ từng
giờ
Gia đình yên ấm mong
chờ gì ai ?
Đừng ong bướm ngày mai
lần lưã
Lá thơ tình giang giở
chưa xong
Muà đông đan áo cho chồng
Mím môi vá lại vết
thương lại lành
Bao kỷ niệm sầu canh đêm
trái
Giọt mưa rơi bấu viú
nguồn cơn
Người ta đan mới tơ
duyên
Giữ lòng chung thủy
cúng hồn cho cha…
Đừng nhắc lại càng sầu
thêm tủi
Phận đời anh phải chiụ
phong ba
Giang hồ sóng gió ta
bà
Mong em giữ trọn đoá
hoa thuở nào…
Em nhớ nhé muà thu
trăng sáng
Đợi muà sau lóng lánh
ngàn sao
Ti Gon nhuộm máu năm
nào
Tâm hồn nghệ sĩ nhạt
nhoà nổi trôi
Trái tim nấc ngậm ngùi
chiến bại
Chốn trường tình trơ
trọi than ôi!
Vui lên hỡi các anh ơi
!
Thuyền tình bể ái rượu
say lệ tràn…
11.3.2010 Lu Hà
Đám Ma Chuột
Cùng nhau chung một
gác lầu
Ba con chuột bạch chan
hoà yêu thương
Một chồng hai vợ vấn
vương
Chị em san sẻ tình trường
chia đôi
Mấy năm bầu bạn với
người
Sinh con chị phải xa rời
trần gian
Bởi chồng bạc bẽo bất
nhân
Trái tim cầm thú vô
luân lạnh lùng
Tổ tiên là giống chuột
hoang
Núi cao rừng thẳm được
mang về nhà
Ngàn năm thuần dưỡng
mượt mà
Mắt đen đài các cũng
là chuột đây
Bao năm ân ái vui vầy
Tình sâu nghiã nặng
vơi đầy thủy chung
Dạt dào sóng nước triều
dâng
Ngờ đâu ra nỗi thê
lương thế này
Tương tàn huyết lệ bi
ai
Thiếp mang dạ chưả trọn
đời hiến thân
Lần đầu sinh được ba
con
Hài nhi thoi thóp tâm
thần mê man
Mẹ con máu lệ tuôn
tràn
Điên cuồng chồng đã nhẫn
tâm xéo bưà
Tử sinh trong cõi ta
bà
Mẹ con bốn mạng nấm mồ
lẻ loi...
Cô em phờ phạc rã rời
Thân này rồi cũng còn
coi là gì
Ngã chồng bạc ác vô
loài
Tham ăn quá khẩu giống
nòi nổi trôi
Xót xa cho một kiếp đời
Phù du chìm nổi luân hồi
trầm luân...
24.1.2010 Lu Hà
Thuyền Tình Bơ Vơ
chuyển thể từ thơ
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Nàng đưa tiễn hoen sầu
lệ đổ
Vầng trăng soi thổ lộ
gì đây
Yêu nhau đã mấy năm rồi
?
Hỏi lòng còn giữ những
lời năm xưa…
Người ở lại còn gì muốn
nói
Nhắn nhủ ai giưã chốn
phong ba
Chàng như con én bay
xa
Muà xuân thiếu phụ bơ
vơ em buồn
Giận thì giận trăng
ngàn gió biển
Thương thì thương
vương vấn sớm chiều
Heo may cành trúc la
đà
Bát cơm miếng nước
chén trà hẩm hiu
Thêm khao khát thẫn thờ
năm tháng
Trời trong veo lãng
đãng mây thu
Yêu nhau trăm tuổi bạc
đầu
Chinh nhân dặm thẳm có
đau đớn lòng ?...
Đời phiêu lãng mênh
mông khắp ngả
Dấu chân chim bến đậu
lăn tăn
Trầu cau chỉ thắm môi
son
Qua sông lỡ bến con
thuyền trôi xuôi...
14.3.2010 Lu Hà
Sầu Mộng Nhớ Quê
chuyển thể từ thơ Chu
Vương Miện
tặng các cô dâu Việt
Nam lấy chồng Tàu
Chiều quan tái sương
sa mây lạnh
Tựa gốc đa lóng lánh
ngàn lau
Lưng chừng gió thoảng
hương thu
Chim rừng lá rụng bể
dâu ngậm ngùi.
Hoàng hôn xuống canh
thâu trăng chếch
Nỗi niềm riêng bạc phếch
người ơi!
Quanh sân còn đám bùi
nhùi
Hỏi xem phong cảnh
lòng ai tủi sầu ?...
Chuyện lơ láo không đầu
không đuã
Buồn ngâm nga tình tứ
ca dao
Nhạt nhoà dấu mực hiên
rêu
Đoạn trường thê thảm
nhuốm màu trần suy
Ngẫm trăm năm cõi người
đau khổ
Kiếp đời như cây cỏ
hoa rơi
Tua dua một mảnh trăng
soi
Chim bay cá lặn tăm
hơi mút muà
Đất san sát mái chuà
cao mọc
Gió vi vu thông lạc điệu
nào?
Nỉ non tiếng nhạc ngọt
ngào
Suối tuôn róc rách nhiệm
màu đắng cay
Nghe xoang xoảng
chuông vàng khánh bạc
Giọng ca dao từng bước
ầu ơ
Người ta dệt vải kéo
tơ
Cho tôi gặp mộng được
mơ với nàng…
Trời sao sáng thương
chàng trăng ngọc
Đợi cau già dưới gốc
em van
Mẹ cha mong chuối thơm
ngon
Gieo cầu đúng chỗ gả
con đúng nhà
Chuyên chính kẻ biết
đâu lẽ đạo
Phá kỷ cương lễ giáo
sang Tàu
Làm dâu xứ sở bơ vơ
Bồ hòn oán ngậm không
bờ bến thương
Đêm lách cách gian buồng
thông cưả
Chòi điếm canh nhục
nhã thế này
Trong veo trời thoảng
mây bay
Lấy chồng trung quốc đắng
cay hở trời….
Ngày sáu khắc thở dài
tê tái
Đêm năm canh nhức nhối
u hoài
Đèn khuya dầu thiếu
trêu ngươi
Hàng Nga song cưả mỉm
cười miả mai
Nghe ai nói đẹp đời cứu
đói
Một bước đi tươi rói
giảm nghèo
Đong đưa lo chạy lên
bà
Đường tơ chỉ đứt nương
dâu lưá tằm...
Phận lẽ mọn tôi hèn lỡ
bước
Hồ Xuân Hương Tổng Cóc
tiếc xuân
Bán chôn nuôi miệng
nuôi thân
Mình làm mình chiụ còn
than nỗi gì?
Hoa cứ rụng lệ rơi
sương đổ
Hạt mưa sa gom lá đầy
sân
Đốt thành mây khói trầm
luân
Ruột gan đứt đoạn thả
hồn hư vô
Kiếp quả báo đàn bà
con gái
Bờ cỏ khâu oan trái
thương đau
Bao nhiêu tâm huyết đợi
chờ
Tằm non chết yểu lá
dâu uá vàng...
Thời lơ đãng đò ngang
hờ hững
Chê núi này lững thững
em sang
Lấy chồng Đài Bắc vẻ
vang
Con sen đưá ở vội vàng
làm chi?
Kể như gió thầm thì ảo
não
Thuý Kiều xưa lần giở
từng trang
Công cha nghiã mẹ mọi
đằng
Bên tình bên hiếu lỡ
làng đời con
Còn đâu nưã thuyền
quyên yểu điệu
Lũy tre xanh hiền dịu
mặt hoa
Ao bèo luống cải gà
nhà
Đất lề quen thói bốn
muà xanh tươi...
9.3.2010 Lu Hà
Qua Vùng Tịch Liêu
hoạ thơ Huệ Thu
Hồn về theo gió tìm
sương
Bóng trăng thềm cưả ôm
vòng lưng ong
Vi vu thoang thoảng
hơi rừng
Lần ra thảm cỏ tận
cùng về đâu?
Sông quê lá áo vườn
sâu
Cô đơn chảy mãi mang sầu
ra khơi
Heo may xào xạc đuà
vui
Hằng Nga thơ thẩn ngậm
ngùi làm thơ
Nghẹn ngào vương vấn sầu
đưa
Chuông chuà xao động
canh khuya im lìm
Xa bay hương nhụy sao
tìm
Hồn còn đọng lại nỗi
niềm xa xưa
Bốn phương dặm thẳm
mây mờ
Hàng hiên rỏ lệ cơn
mưa não lòng
Ba thu quặn lại sầu
đong
Gói trong một cõi đoạn
trường mà thôi!
Hồn về theo gió đuà
vui
Đứng bên ngõ vắng lòng
ai não nùng
Trần gian buồn thảm hư
không
Sắc hương ảo vọng giưã
vùng cô liêu
Dấu mòn sỏi cũ lối sau
Xác xơ cỏ dại lá sầu
rưng rưng
Men theo chân núi bià
rừng
Mênh mông trời đất tận
cùng tìm đâu?
Rong rêu bám chặt chân
cầu
Dòng sông thầm lặng rầu
rầu buồn trôi
Bâng khuâng tìm lại niềm
vui
Vẫn là chốn ấy hoa cười
bướm mơ
Côn trùng rên rỉ mãi
giờ
Hoang vu lẫn bóng chuông
chuà sương tan
Đi đâu nào biết ai tìm
!
Xót đau cho mãi nỗi niềm
xa xưa
Hồn về người đã biết
chưa?
Hàng me đẫm lệ giọt
mưa não nùng
Buồn vui năm đợi tháng
mong
Hững hờ lạnh lẽo như
dòng sông trôi
Canh khuya thổn thức
tàn rơi
Dầu hao le lói còn ai
thương cùng
Cũng là không có có
không
Hồn về ảo mộng qua
vùng tịch liêu.
18.1.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen