Xuân Nhớ Quê
Đì đọp bên ngoài tiếng
pháo xuân
Giao thưà chưa đến đám
mây tàn
Mênh mông đen hẳn vào
hư lãng
Về tới miền quê ánh nắng
tràn
Nhớ lại ngày nào đón nắng
xuân
Ở miền quê ấy rất xa
xăm
Mong manh áo vải dăm
buổi chợ
Hối hả qua sông tết đến
gần
Quê tôi nghèo lắm ở
trung du
Rừng cọ đồi chè vẳng
tiếng ru
Tôi lớn lên như: hoa kết
trái
Như đời thơ mộng gió
vân du
Cô bé nhà bên thoáng
thẹn thò
Quần hoa áo đỏ chạy
sang khoe
Tôi thì xúng xính quần
xanh mới
Áo trắng tà bay với
gió muà
Pháp đã đi rồi ruộng
được chia
Làng quê ngày đó thật
hiền hoà
Nhà ai cũng có cơm no
đủ
Hội mở đình làng rộn
tiếng ca
Cả làng tập nập sắc cờ
treo
Phố chợ người đông tiếng
hát chèo
Cột mỡ đu quay, xe đốt
pháo
Tổ tôm bát sách tiếng
hò reo...
Chỉ được vài năm đẹp
tuổi thơ
Quê tôi bỗng héo lụi
tàn mơ
Tết về con lợn chia
năm bảy
Giấc mộng thiên đường
chẳng đủ no...
Đảng đã dạy rồi phải
thắt lưng
Bài ca năm tấn cánh đồng
hoang
Sống bằng bong bóng
đen vàng đỏ
Xã hội điêu tàn mộng vỡ
ngang
Hơn bốn mươi năm qua
thật nhanh
Quê hương còn đó thảm
trời xanh
Đau thương tang tóc
tình quê gọi
Thổn thức năm canh giấc
chẳng lành lành
Đêm giao thưà xuân tây
lịch 2008
Lu Hà
Đàn Sáo Quê Hương
chuyển thể từ thơ Trịnh
Ngữ Ngôn: Sáo Già Và Muà Đông
Gió hưu hắt muà thu buổi
sáng
Con sáo già lững thững
qua sông
Ngẩn ngơ ngậm hạt
sương trong
Đôi bờ xơ xác muà đông
sắp về.
Muà đông tới ê chề tê
tái
Dấu chân chì đau nhói
sáo ơi!
Tuổi già buồn bã mưa
rơi
Mồi ngon chẳng thấy đầy
vơi nỗi niềm
Rơm cỏ cũng triền miên
khan hiếm
Cánh đồng hoang thê thảm
thiếu ăn
Trâu bò cùng với muôn
dân
Rưng rưng ngấn lệ
thương đàn sáo con
Đời lận đận cháu con
khôn lớn
Núi rừng xanh chó sói
khuyển dương
Lợn lòi nanh vuốt bất
lương
Muôn nơi ảo vọng ruộng
đồng héo hon
Loài người cũng gian
ngoan hiểm ác
Lắm mưu mô thâm độc đa
đoan
Mẹ cha căn dặn nỉ non
Chớ nên nhẹ dạ mồi
ngon lưới bày
Bao cay đắng hiểm nguy
chống trả
Thoát gông cùm chó má
lưu manh
Oán hờn hận tới trời
xanh
Nuôi con vất vả năm
canh mẹ sầu.
Đêm giông bão trời mưa
gió thét
Chớp sáng loà rét buổt
âm u
Nhỏ nhoi chiêm chiếp
rên la
Đói ăn sáo khóc tìm
đâu ra mồi ?
Thôi ráng ngủ quên đi
con nhé
Qua đêm trường mẹ sẽ
vì con
Sáng mai lần kiếm mồi
ngon
Ngày đông giá lạnh biết
lần nơi nao?
Hãy thóp bụng ông cha
từng đã
Chớ hát hò lầm lỡ véo
von
Loài người độc ác gian
ngoan
Chuyên chính vô sản bạo
tàn chịu tha ?
Nghe mẹ dạy bơ vơ ngơ
ngác
Đàn sáo con nhớn nhác
bảo nhau:
Bắc Nam chung một sơn
hà
Sân si tội lỗi gà nhà đá
nhau...
Rồi hy vọng mộng mơ
roi rói
Vùi khổ đau tăm tối
lùi xa
Bầu trời trong sáng
bao la
Sáo con tung cánh tự
do cơ đồ...
15.3.2010 Lu Hà
Ngàn Năm Vẹn Tròn
Trả lời thi sĩ Vương
Ngọc Minh
Ông Hữu Loan bước vào
lịch sử
Bởi cuộc đời sầu tủi
bi thương
Giưã bầy lang sói điên
khùng
Tinh thần kẻ sĩ ngang
tàng có hay?
Cõi trần thế si mê tăm
tối
Ánh hào quang chói lọi
mấy ai?
Hữu Loan là một con
người
Trái tim lương thiện
ngậm ngùi khổ đau
Màu sim tím xót xa nhỏ
lệ
Mái nhà tranh bi lụy
tình quê
Xanh lam dặm nẻo sơn
khê
Ru hồn dân tộc tái tê
nỗi niềm
Thương Hữu Loan thương
luôn màu tím
Tình vợ chồng đỏ thắm
dân gian
Cái hay là bởi chữ tâm
Từ trong nghệ thuật
ngàn năm vẹn tròn…!
21.3.2010 Lu Hà
Đan Áo Dở Dang
hoạ thơ T.T.Kh
Em đi tìm lại bến yêu
Sầu vương bi lụy mang
nhiều khổ thương
Giang đầu ngào ngạt
mùi hương
Trái tim theo cánh
chim sương bão bùng
Mịt mùng chẳng thấy hừng
đông
Xót xa cho kẻ lấy chồng
mù tăm
Mấy muà giá lạnh băng
tâm
Áo len đan giở tình
thâm chất trồng...
Lồng son buộc sợi chỉ
hồng
Con chim bé nhỏ theo
dòng tương tư
Bốn muà nhạt nhẽo bơ
vơ
Tiêu sơ tàu lá bơ phờ
khóc than
Rối lòng gỡ chỉ áo đan
Đan đi đan lại tấm
thân phũ phàng
Vàng anh ủ rũ não nùng
Làm sao thoát khỏi lồng
vàng khổ đau?
Ngoài kia mưa nắng lao
xao
Còn chi mong đợi muà
hoa nắng vàng
Thương con chim nhỏ
trong lồng
Như người nhân thế lạc
vòng trần căn
Tình thù duyên trái
oán hờn
Bao đời lễ giáo giam
thân má hồng
Tháng năm tóc uá héo
lòng
Miả mai cho kẻ cùng đường
như tôi
Đời em khổ lắm chị ơi!
Đêm giông mà nghĩ ngày
mai ngậm ngùi
Ngoài trời tầm tã mưa
rơi!
Vùi chôn sầu tủi đầy
vơi tuôn trào
Áo len dang dở má đào
Đêm đông gió bão bao
giờ lại an
Xứ sở lạ, tháng năm
tàn
Tìm đâu thấy bến muôn
vàn yêu thương ?
Chú Thích: Xin lỗi tác
giả gốc T. T. Kh bài thơ hoạ lại tôi cố ý viết dài ra, và sưả lại một số vần.
16.2.2010 Lu Hà
Bà Lý Thương Chồng
hoạ thơ Lạc Thủy Đỗ
Quý Bái
và Saì Môn Chủ Nhân
Trăm năm ân ái vợ chồng
Tao khang nghiã trả
khói hương ngậm ngùi
Ma chay đâu chỉ riêng
ai
Tiễn ông đến cưả tuyền
đài nhỏ to
Nỉ non bà giữ khăn sô
Tái tê vén váy thập
thò xót xa
Ngại ngùng nó chẳng
chiụ ra
Cái con bé cún năm xưa
yêu chiều
Dạt dào lã chã tiểu kiều
Rưng rưng ngấn lệ tiêu
điều bi thương
Dân làng thất đảm kinh
hoàng
Con dâu con gái quỳ
trong quỳ ngoài
Than ôi bày vẽ làm chi
?
Tiết canh dồi chó một
thời mẹ ơi!
Thẹn thùng bà giận
điên người
Mắm tôm riềng mẻ bố
mày vẫn ưa
Thương ông tôi mới bày
ra
Nỗi lòng bà Lý ai mà
hiểu cho …!
4.2.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen