Ba Cây Trúc Xinh
Ba cô xinh quá là xinh
Dưới trời nắng hạ xanh
xanh mái đầu
Mấy ai an ủi Hằng Nga
Thẹn người trần thế
bây giờ đẹp hơn
Dõi trông khắp ngả nhân
gian
Lạc Hồng giống ấy môi
son má đào
Ba cô tưà tưạ như nhau
Phất phơ giải lụa hồng
hào tuổi xuân
Ngẩn ngơ như ánh trăng
ngàn
Mỗi người mỗi vẻ mười
phân vẹn mười
Hoa khôi ở tận Cali
Mắt huyền lóng lánh
cho ai bồi hồi...
Hồn thơ thoang thoảng
bên tai
Thầm thì hỏi nhỏ cho
tôi hôn đào
Yến oanh khúc khích
thì thào
Mây hồng lãng đãng rì
rào biển khơi
Dong thuyền hạ cố tới
nơi
Bồng lai tiên cảnh rước
mời ba cô
Ba cô thèn thẹn xuống
đò
Màn huỳnh trướng phủ đỏ
màu hoàng hôn
Đàn ca nhị sáo nỉ non
Nghê thường dạo khúc
trần gian u hoài
Say xưa chén rựợu mao
đài
Thế nhân ghẻ lạnh người
ơi đừng về
Đường xa dạm nẻo sơn
khê
Quê nhà lạc lối ngậm
ngùi xót xa
Dân nghèo bưã nói bưã
no
Cùng tôi bốn bể chu du
đất trời
Một nhời như thớt chém
đôi
Nhất ngôn quân tử chân
mây góc trời!
3.1.2011 Lu Hà
Chào Cô Tracey Vu
Trời ơi! con gái nhà
ai?
Như tiên giáng thế đất
trời nổi điên
Hồng hào một đoá thiên
nhiên
Đường cong rõ nét mắt
huyền lâng lâng
Lúng la lúng liếng
duyên nồng
Kiếp sau xin nguyện trọn
lòng theo cô
Làm chồng hay tớ trong
nhà
Toàn tâm phục dịch đuổi
gà tưới rau
Sớm chiều chăm chỉ xin
hầu
Nấu cơm rưả bát thế
nào cũng xong
Miễn rằng bống bống
bang bang
Được bồng được bế là mừng
thân tôi
Sòn sòn năm một là vui
Con đàn cháu đống khơi
khơi cưả nhà
Tổ tiên họ mạc hai nhà
Khói hương nghi ngút rể
dâu ông bà
Mênh mông trong cõi ta
bà
Trùng dương dặm thẳm
la đà biển khơi
Cháu con dải dác khắp
nơi
Hai ta về cõi chân mây
cuối trời...!
30.1.2011 Lu Hà
Hạt Giống Hồng Hoang
Chuyển thể thơ Diêu
Linh: Tự Khúc Xuân
Anh gieo một hạt hồng
hoang
Vào lòng mảnh đất tình
thương thuở nào
Em còn đứng ở đồi cao
Kiêu sa gió thổi bốn
muà đợi ai...?
Giọt nào nắng thấm bờ
môi
Run run tê dại mãi
hoài em ơi!
Muà nào gió gọi mưa
rơi?
Cho anh gõ cưả trọn đời
thủy chung...
Hững hờ giọt nước xuôi
dòng
Tình anh thấm đẫm má hồng
phôi phai
Dửng dưng em vẫn hát
cười
Bướm hoa dìu dặt vui
tươi xuân về...
Mây hồng muôn nẻo sơn
khê
Biết đâu mà đợi mải mê
anh chờ
Hỏi trời Nguyệt Lão se
tơ
Thuyền tình ai hẹn bến
đò sang ngang
Ngậm ngùi gịọt nước
sông Hương
Điệu hò mái đẩy bến
sông nhỡ nhàng
Ôi thôi em đã lấy chồng
Thương cho hạt giống hồng
hoang buổi đầu...!
30.1.2011 Lu Hà
Hoa Hồng Sứ Lạ
hoạ thơ Phương Nguyên
Buổi sáng trời tây rực
nắng hồng
Trong vườn khoe sắc
đoá hoa thương
Ngạt ngào hương nhụy
tình ai đó
Sở thích cùng nhau vẫn
nhớ mong
Thầm thì đâu đó tiếng
yêu đương
Thoang thoảng xa xưa
dưới nắng vàng
Hai hàng phượng vĩ buồn
thăm thẳm
Trăm cánh hoa hồng
khóc gió sương
Anh biết tình hoa vẫn
thắm trong
Trong thơ em gói dấu
son hồng
Phương xa chớ thấy
trăng tròn khuyết
Mà nghĩ lòng em biến đổi
chăng?
Đêm nay theo gió với
mây trời
Mang cả mùi hương hoa
thắm môi
Anh ở nơi xa sao chẳng
thấy
Ngân hà lấp lánh mộng
hồn rơi!
Sao mộng hương tình
trăm cánh rơi
Dù cho năm tháng chẳng
tàn phai
Anh ơi! Có biết mà ôm
lấy
Đón cả lòng em cả đất
trời!
19.11.2009 Lu Hà
Thời Ấu Thơ
Thơ hoạ lại
Ơ kià em gái nhỏ
Thơ thẩn chơi bên đường
Tôi ngậm ngùi xót
thương
Bóng xưa thời thơ ấu
Dấu trong miền dĩ vãng
Năm tháng chẳng phai
tàn
Âm thầm như trăng rầm
Nơi quê hương nghèo
khó
Tôi nhớ người bạn gái
Cùng lũ trẻ chơi đuà
Bên hố đen ngày xưa
Khoét sâu bằng trận
pháo
Chúng tôi vui láo nháo
Trò chàng rể nàng dâu
Thành hai họ thông gia
Kết giao bằng sắt thép
Mùi mồ hôi nhễ nhại
Chú rể lưng cháy đen
Cô dâu lại rất hiền
Mắt nhung huyền lóng
lánh
Khom lưng làm kiệu rước
Chia đều gái và trai
Quan khách vang tiếng
cười
Bỗng kinh hoàng la lối
Bầu trời mưa đạn pháo
Đinh tai chớp sáng loà
Tan tác như đàn gà
Tìm sao nơi ẩn nấp
Mạnh ai người ấy chạy
Thân bé nhỏ chân trần
Tiếng nổ nghe rất gần
Bên gốc cây bụi cỏ
Mưa pháo vưà tạnh hẳn
Chúng gọi nhau í ới
Hãi hùng từng mảnh rơi
Hè nhau đi tìm bạn
Hoàng hôn vưà ập tới
Chẳng thấy bóng cô dâu
Nàng trốn ở nơi đâu ?
Bọn trẻ con ngơ ngác
Rồi có tiếng oà khóc
Bọn trẻ lao tới nơi
Cô dâu đã chết rồi
Máu me mềm rã rượi
Như con chim vỡ tổ
Chạy đi tìm mẹ cha
Chúng đứng sát cạnh
nhau
Rung toàn thân nức nở
Bóng đêm trùm bao phủ
Leo lắt ngọn đèn khuya
Bên tấm ảnh âu sầu
Lâm râm lời cầu nguyện
Lãng đãng trời mây xám
Nơi đất khách quê người
Chú rể thời xa xôi
Hồn thơ về cố quận
21.11.2009 Lu Hà
Vô Duyên Bất Kiến
Ngộ nhận bảo là yêu
Mà đâu phải tình yêu
Vô duyên còn vương vấn
Cho cõi đời khổ đau
Câu chuyện thành bi ai
Nhắc lại để làm chi
Chôn vùi trong dĩ vãng
Hỏi lòng sao thảng
thơi?
Lạnh lùng chẳng biết
đau
Giận hờn chi gió mưa
Cơn mưa thành màu nhiệm
Sét đánh chẳng lià
nhau
Còn chiều mưa cuả tôi
Mang nỗi niềm xa xôi
Cách xa vài thập kỷ
Khi nàng đứng bên tôi
Mấy chục năm trôi qua
Còn đâu xanh mái đầu
Ai buộc ta phải nhớ
Bóng hoàng hôn lu mờ
Chẳng thấy giận thấy
thương
Dửng dưng cõi vô thường
Ra đi không ngoảnh lại
Yêu đâu mà vấn vương
Nàng đã có người yêu
Ăn ở với người ta
Tháng năm dài săn đuổi
Khát khao tình trăng
mơ…
23.11.2009 Lu Hà
Xin Chớ Phiền Lòng
tặng Nguyễn Văn Thơ
Một bài thơ viết ra
Như làn gió thoảng qua
Hăng hăng mùi bọ xít
Hương cay mờ sương
khuya
Sống trong cõi trần
gian
Buổi hoàng hôn suy tàn
Bóng đè lên xã hội
Thương cuộc đời lầm
than
Vết seọ dài trên lưng
Hay mượn tiếng văn
chương
Như lòng anh muốn nói
Bao cuộc tình thê
lương
Đâu phải chỉ riêng anh
Con chim hận trời xanh
Yêu ma và rắn rết
Cắn tan giấc mộng lành
Một vần thơ xa xôi
Đeo đẳng mãi u hoài
Hư hư và thực thực
Biết nói làm sao đây?
Một cuộc tình xa xưa
Hay nhặt được ở đâu?
Trong cõi đời đen bạc
Mà viết thành ra thơ…
Tâm hồn ưa mặn mà
Những duyên dáng thiết
tha
Lãng đãng vầng mây bạc
Đêm thu huyền trăng mơ
Ôi! Anh Nguyễn Văn Thơ
Bài thơ đã viết ra
Xầm xì và bàn tán
Khen chê làn gió qua
Đọc thơ mà thấy cay
Trong cay mà có say
Bồ hòn sao mà đắng
Thế gian thường xưa
nay
16.11.2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen