Cơn Say Ảo Vọng
Chuyển thể từ thơ tự
do Vũ Hoàng Chương: Say Đi Em
Điệu kèn biếc quay cuồng
hương phấn
Khúc nhạc hồng phấn chấn
mê ly
Ôm nhau ngất ngưởng
đôi người
Đầu xanh lận đận ngậm
ngùi xót thương
Càng thổn thức vấn
vương tê dại
Người hoa xưa chăn gối
má kề
Mà nay bao nỗi chán chề
Tình xuân đã héo hết rồi
yêu đương
Hồn bả lả nhưng chân
chân còn dẻo
Khúc nghê thường cuộc
rượu lẳng lơ
Lòng nghiêng tràn hết
tim yêu
Ánh đèn tha thiết nuột
nà dáng tơ
Chân lả lướt đê mê loạng
choạng
Cánh tay hờ gợn sóng
âm ba
Hoang vu hồn gửi bao
la
Ánh đèn phai nhạt ngẩn
ngơ má đào
Hãy gượng dậy mặt hoa
da phấn
Dựa bờ vai đừng thẹn
giai nhân
Tiến lùi lạc điệu đôi
chân
Xiết tay ghì chặt toàn
thân đã mềm
Trên sàn gỗ chập chờn
lảo đảo
Nhớ làm chi sóng gió
ta bà
Say đi rượu vẫn chờ ta
Mềm môi uống mãi mắt
hoa sương mờ
Thân mềm mại còn chưa
chuếnh choáng
Cuối chân trời phóng
đãng người ơi!
Khát khao hồn vẫn chưả
say
Cung đàn nghiêng ngả lả
lơi điên rồ
Rượu, rượu nưã làm sao
quên hết
Trong cơn say thảm thiết
bi ai
Sắc màu lướt mướt buồn
trôi
Có ai hư ảnh kề môi rã
rời...
Quay cuồng loạn đất trời
nghiêng ngả
Trong men say bén lưả
em ơi!
Thành Sầu lệ đổ tuôn
rơi
Tìm trong ảo vọng u
hoài chiều thu!
13.11.2010 Lu Hà
Em Chảy Mồ Hôi
tặng Pich Hạnh
Muà hè em chảy mồ hôi
Tụ trên đôi má bồi hồi
như sương
Lóng la lóng lánh kim
cương
Khiến người quân tử vấn
vương thế trần
Em xinh như một thiên
thần
Mắt huyền dìu diụ nồng
nàn mến yêu
Hỏi ai sao nỡ đi tu
Gặp em mà để tương tư
khổ sầu
Em ơi, cho đến bao giờ
Tào khang ân ái dạt
dào thâu canh
Yêu nhau từ thuở đầu
xanh
Răng long tóc bạc tử
sinh luân hồi
Kiếp này thôi lỡ mất rồi
Thuyền anh lăm bến ở
nơi cuối trời
Hôm nay để lại mấy nhời
Nghe em kể chuyện cuộc
đời trăng suông
Tu mi nam tử bốn
phương
Đất trời lồng lộng dở
dang ngậm ngùi
Nhờ may có mạng liên hồi
Không gian điện toán
tình người thiết tha
Biết bao trí tuệ vô bờ
Lòng anh xao xuyến mặn
mà nhớ nhung
Xót xa cho phận má hồng
Sớm khuya đèn sách
thành công học hành
Nhưng mà trời chẳng
công bình
Văn minh xã hội tiến
nhanh lạnh lùng
Đàn ông đầy rẫy ngoài
đường
Thân lươn quằn quại
hãi hùng làm sao...?
Thương em anh gửi bài
thơ
Năm canh rầu rĩ má đào
phôi phai
Nhưng mà đời vẫn còn
dài
Trước sau em sẽ gặp
người đáng yêu...!
21.2.2011 Lu Hà
Dương Quý Phi Tái Thế
tặng Hoài Trang Vu
Kià ai như Dương Quý
Phi
Hằng Nga che mặt Tây
Thi nghẹn ngào
Thướt tha yểu điệu má
đào
Lâng lâng dào dạt hẳn
là Trang Vu
Hồng hào hai trái đào
tơ
Ngắm nhìn thuê thoả mặn
mà phấn son
Một đàn ong bướm lon
ton
Xun xoe sau trước rước
vào hoàng cung
Hỡi ai là Đường Minh
Hoàng?
Khoan thai bước tới bế
bồng mến yêu
Mấy chàng thái giám dập
dìu
Kẻ là vệ sĩ người là
lái xe
Ngẩn ngơ còn lại thằng
tôi
Cơm canh hầu hà nước
nôi thưa bà
Kiêm nghề đấm bóp canh
khuya
Việc tuy hơi nhọc
nhưng mà lại vui...!
20.2.2011 Lu Hà
Tôi Xin Nạp Đơn
tặng Hoài Trang Vu
"Hoài Trang đã gần
bốn mươi
Tuổi tuy đã lớn nhưng
người còn non
Ước sao có người lon
ton
Đi theo khuân vác và
còn tình tang"
Tớ đây tình nguyện sẵn
sàng
Đơn thư đã nộp mong
nàng duyệt cho
Tráng niên tuổi vẫn
chưa già
Ăn no vác nặng ấy là
việc tôi
Nhỡ khi trái nắng trở
giời
Chiếu chăn cạo gió việc
đời tinh thông
Trăng thu vằng vặc rỡ
ràng
Chén thù chén tạc nhỡ
nhàng cũng xong
Mọi bề kín đáo từ
trong
Cưả then cài kỹ bướm
ong dạt dào
Lâng lâng thân ngọc má
đào
Đài trang nở nhụy canh
khuya bồi hồi
Cung cung trọn kiếp nô
tài
Mong sao bà chủ đoái hoài
thương cho...!
20.2.2011 Lu Hà
Chạnh Lòng Thương Bóng
hoạ thơ Huệ Thu
Cưả mở một mình ngắm
bóng gương
Ban mai thấm lạnh tóc
pha sương
Hơi bay mặt kính nhoà
theo gió
Chẳng lẽ vì ta đọng thấm
buồn …
Xoả tóc làn mây gượng
mấy lần
Thu đông đừng vội tiễn
nàng xuân
Chơi vơi vẫn sợ hoàng
hôn đến
Sương đọng bờ mi như lệ
tan
Nương nhẹ rèm lên qua
cưả sổ
Muôn tầng xanh thẳm
áng mây trôi
Thả hồn quê mẹ theo
hương gió
Như cánh chim bằng vượt
biển khơi
Văng vẳng bên tai một
giọng hò
Nhặt khoan dìu dặt tiếng
đò đưa
Quê hương Đà lạt miền
trăng dã
Nhịp võng sầu mưa giấc
ngủ trưa
Vò võ hình ai nhạt
bóng mờ
Làn môi khoé mắt hiện
ra đâu
Gương soi bóng dáng
bao mong nhớ
Nhớ mẹ thương cha giọt
lệ nhoà
28.10.2009 Lu Hà
Bể Thảm Trầm Luân
hoạ thơ Nguyễn Phan Ngọc
An
Lạc bước qua đây hỡi
khách trần
Dong buồm bể thảm vượt
vô luân
Sóng thần sinh tử vì
cơm áo
Trong cõi trần ai nợ
máu thân
Dấn bước ra khơi lỡ một
thời
Lênh đênh một mảng
khóc thương đời
Quê người xứ lạ tìm
nơi chốn
Chấp chới tìm ai giưã
biển khơi....
Vi vu hiu hắt suốt đêm
thâu
Gió thổi lặng nghe kiếp
khổ đau
Giưã chốn mây cùng màn
chiếu đất
Chơi vơi biển lạnh
khóc than sầu
Lạc bước đầu thai sa bến
này
Gông cùm bạo lực xiết
chân tay
Tha hương biền biệt đời
bi lụy
Sầu tủi thương thân sống
đoạ đầy
Mái tóc phơ phơ bạc thế
trần
Đoái hoài cực lạc đoạn
hồng nhan
Đắn đo chi nưã hai
dòng nước
Bến đục bến trong ôi
thế nhân!
17.10.2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen