Không Dám Gọi Tên
cảm tác từ tấm hình của Vũ Hoài Trang
Anh không dám gọi tên tấm ảnh
Bởi kiếp này lóng lánh hình em
Mùa thu trăng sáng êm đềm
Oan hồn ma nữ bên thềm sầu vương
Ôm đàn gảy cõi lòng chan chứa
Dưới gốc cây lã chã giọt sương
Thiên tình cổ hận bi thương
Nghìn năm in dấu đoạn trường một chương
Màu áo trắng mênh mông huyền ảo
Vũ Hoài Trang thơm thảo hương nhu
Lần từng nốt nhạc khóc ru
Lạc vào cõi mộng vân du gió lùa
Suối róc rách bốn mùa mưa nắng
Hàng thông reo cay đắng đá vàng
Đầm đìa ngọn cỏ hơi nhang
Thanh mai trúc mã dở dang lỡ làng
Hồn thiếu nữ sang ngang lỡ chuyến
Con đò tình xao xuyến bến mô?
Nhìn dòng nước chảy hững hờ
Trăm năm ai dám hẹn hò với ai?
29.10.2013 Lu Hà
Thôi Miên Một Màu Xanh
tặng Diệu Hương
Biển xanh màu áo cũng xanh
Đứng trên mỏm đá trời xanh dạt dào
Thầm thì sóng vỗ rì rào
Hương bay thoang thoảng nơi nào thế gian?
Lam Kiều tuyệt nữ giáng trần
Bao điều phúc hạnh giai nhân nghẹn lời
Vẳng nghe khúc nhạc xa vời
Trầm ngư lạc nhạn chơi vơi bến nào?
Tóc xanh lõa xõa trái đào
Bướm ong dìu dặt hoa chào gió thưa
Trúc mai e lệ hay chưa
Thắt lưng giải yếm năm xưa lấy chồng
Mảnh mai tay bế tay bồng
Hoa khôi có chủ má hồng se duyên
Khen cho thục nữ thuyền quyên
Mênh mông biển cả thôi miên một màu.
1.11.2013 Lu Hà
Tâm Hồn Nghệ Sĩ Cây Đàn
Tâm hồn nghệ sĩ cây đàn
Hoài Trang nặng gánh trần gian mộng tình
Mênh mông biển cả bình minh
Rì rào sóng vỗ như mình với ta
Ngẩn ngơ dưới ánh trăng tà
Thơ theo nốt nhạc Ngân Hà sáng soi
Lần theo góc biển chân trời
Sương rơi lã chã bồi hồi chiêm bao
Giai nhân tứ hải xôn xao
Yến oanh thỏ thẻ nghẹn ngào trúc mai
Bồn chồn rặng liễu Chương Đài
Bướm ong dìu dặt thiên thai động hồ
Kìa ai trong lớp sương mờ
Chập chờn ảo ảnh hững hờ mây bay
Đào nguyên Thế Lữ còn say
Suối trong róc rách vơi đầy nỉ non
Tay ngà lả lướt nét son
Một thiên tình mộng biển cồn sóng dâng
Tiễn đưa người bước sang ngang
Nhớ thương Nguyễn Bính dở dang lỡ làng
Bao giờ tôi được gặp nàng
Mùa sau ước hẹn rõ ràng văn nhân
Tình còn lưu lại thế gian
Hay tan như đám mây ngàn đêm nay?
cảm tác bức hình Vũ Hoài Trang trên bờ biển
30.10.2013 Lu Hà
Thiên Thần Vệ Nữ
Nàng đẹp như thiên thần Vệ Nữ
Để tim ai rớm máu đau thương
Trần gian là cõi vô thường
Sinh già bệnh tử thê lương não nùng
Nàng đứng đó hãi hùng biển cả
Sóng bạc đầu nghiến ngấu cuốn phăng
Vẫy vùng đôi cánh đại bàng
Trùng dương dặm thẳm đá vàng Hoài Trang...
Sông mười năm lỡ làng dâu bể
Đóa phù dung ai để trăm năm
Buồn cho phận kén kiếp tằm
Xích thằng sợi chỉ âm thầm nhả tơ
Hồn thi sĩ lơ mơ mộng tưởng
Chốn hoang vu xao động cõi lòng
Biển xanh, xanh ngắt mênh mông
Thuyền tình bể ái hư không bến bờ...
Duyên một chút hẹn chờ nhau nhé
Ngàn năm sau có thể ra vần
Bài thơ dang dở thế nhân
Tào Khang ghép lại Châu Trần biết không?
viết tặng Vũ Hoài Trang
Thu Vàng Lá Rụng
Nắng thu vàng mà sao buồn tẻ
Bước chân đi lơi lẻ một mình
Thanh tao màu áo rung rinh
Chập chờn chiếc bóng mảnh tình lá bay
Cô thiếu nữ đắng cay sầu muộn
Gót sen hồng chắng muốn qua mau
Dùng dằng héo úa bạc màu
Từng thu lá rụng mái đầu xanh xanh
Chim khúc khích trên cành trêu tức
Buồn làm chi tủi cực cô ơi!
Mở lòng cho được thảnh thơi
Trái tim yếu ớt cuộc đời buồn vui
Bao kỷ niệm chôn vùi dĩ vãng
Áng mây hồng bảng lảng chiều thu
Hai vầng nhật nguyệt như ru
Vẳng nghe tiếng hát vi vu gió sầu
Cô lưỡng lự trên cầu liễu rủ
Một ngày mai ấp ủ tương lai
Tuổi xuân cô hãy còn dài
Lâng lâng tà áo chương đài Hoài Trang
cảm tác từ một bức ảnh của Vũ Hoài Trang
30.10.2013 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen