Bể Dâu Đoạn Trường
cảm tác thơ Mai Hoài
Thu: Tan Theo Khói Mây
Chiều nhìn cánh nhạn
bay xa
Nước mây mù mịt bao la
chân trời
Cánh chim buồn bã lẻ
loi
Bơ vơ dặm thẳm mặc đời
buồn trôi...
Thoảng bay tiếng hát bồi
hồi
Sương giăng vây kín lệ
rơi đôi hàng
Đêm về lại ngóng gió
trăng
Con tim thổn thức dở
dang lỡ làng...
Xôn xao sóng vỗ triều
dâng
Xa nhau biền biệt bẽ
bàng môi khô
Mênh mông xa tít vô bờ
Mắt huyền thăm thẳm giấc
mơ u hoài...
Dế giun đàn hạc canh
dài
Quên nhau mà để trần
ai tủi sầu
Nhưng sao lòng vẫn
thương đau
Đam mê cuồng loạn mù
loà mà thôi...
Mình em lặng ngắm biển
khơi
Nôn nao giây phút một
thời nồng say
Dấu yêu còn đọng vơi đầy
Mà sao phải chịu đắng
cay thiệt thòi...
Quên đi hãy cố quên đi
Dù cho nước mắt bờ mi
nhạt nhoà
Héo hon cỏ uá dãi dầu
Tình tan theo mây gió
bể dâu đoạn trường...
25.1.2012 Lu Hà
U Hoài Mãi Sao
cảm tác thơ Mai hoài
Thu: Tan Theo Mây Khói
Chiều nhìn cánh chim
bay dặm thẳm
Nước mây chìm ảm đạm
trời xa
Mênh mông biển cả bao
la
Mặc ta đơn độc biết
bao hao gày...
Nghe tiếng gió vơi đầy
tủi hận
Sương giăng mờ phủ kín
ngàn dâu
Con tim thổn thức quặn
đau
Lòng còn khao khát
mong nhau mãi hoài...
Muà lá rụng lẻ loi cô
quạnh
Nỗi bơ vơ mặn đắng môi
khô
Xa nhau những trái mận
đào
Vườn xưa ong bướm nghẹn
ngào người ơi!
Ta cứ tưởng chia ly là
hết
Dòng tương tư thảm thiết
không thôi
Cuồng say những phút
than ôi!
Theo dòng nghiệt ngã ở
nơi cuối trời...
Một mình ngắm xa xôi vọng
tưởng
Mây trắng thành trái đắng
tim côi
Dấu yêu tình muộn chơi
vơi...
Bẽ bàng năm tháng tả
tơi thế trần...
Hãy quên nín đừng buồn
chi nưã
Mà cớ sao lã chã vành
mi
Tình là một thứ chi
chi
Để ta buồn khổ u hoài
mãi sao....?
26.1.2012 Lu Hà
Cảm Xuân Muá Bút
cảm tác thơ Mai Hoài
Thu: Khai Bút Mừng Xuân
Gió xuân thổi nàng thơ nhập mộng
Trăm sắc hoa tơ tưởng
tuổi hồng
Mình ta một chén rượu
nồng
Mơ màng xác pháo nỗi
lòng tha hương...
Tình chia sẻ bốn
phương nhung nhớ
Khắp năm châu chan
chưá một nhà
Mứt sen nghi ngút
hương trà
Bàn thờ tiên tổ đậm đà
khói nhang...
Muá cán bút mấy dòng
thi phú
Cảm tác bằng tâm não bấy
nay
Nhâm thìn rồng lượn
mây bay
Toàn cầu hy vọng nắm
tay kết đoàn
Chúc đất nước ba miền
hạnh phúc
Cờ buá liềm tan tác tả
tơi
Dân cày đòi ruộng khắp
nơi
Độc tài tham nhũng
chơi vơi lộn nhào
Quyền dân chủ máu trào
lệ đổ
Cùng đứng lên do dự
mãi sao
Giang sơn lãnh hải cơ
đồ
Ngàn năm còn mãi bến
đò tình chung
Tiếng xuân bước ngập
ngừng e thẹn
Má bồ quân lận đận sớm
hôm
Xứ người tất tả ôm đồm
Học hành sinh kế đừng
chồm lên thơ
Phòng xuân mở ngẩn ngơ
ngây ngất
Cánh rồng bay tha thiết
người ơi!
Dập dìu thuyền cũng ra
khơi
Căng buồm lộng gió cho
đời nở hoa...
Chắp tay khấn ngàn sao
thiên thể
Có nghe chăng một dải
đào nguyên
Xuân về bạch ngọc chư
tiên
Hằng Nga lấp ló thuyền
quyên gợi tình...
Hà lữ khách lênh đênh
bốn bể
Cũng tung tăng í ới
Thu ơi!
Rượu vào thi ngấm ra lời
Thơ bay tới tận cổng
trời ngân nga
Lão Thái Thượng đang
muà đan luyện
Mải nghe thơ lẩn thẩn
mà quên
Thái Chân Ngọc Nữ thản
nhiên
Phây phây nhảy muá nhớ
duyên hồng trần...
Tây Vương Mẫu bần thần
thức dậy
Để Ngọc Hoàng la lối
om xòm
Luật thơ lâu đã đóng
hòm
Loạn cho dương thế thằng
còm làm thơ...
Bộ kiểm duyệt đi đâu tất
cả
Mấy ngày xuân sa đoạ
ăn chơi
Lơ là lùng sục đánh
hơi
Thơ không đóng thuế tới
nơi Thiên Đình...
24.1.2012 Lu Hà
Sầu Vương Sương Lệ
cảm tác thơ Mai Hoài
Thu: Giọt Đắng
Ra đi để lại giọt sầu
Mắt huyền đẫm lệ cỏ rầu
héo hon
Chiều tàn chiếc bóng
cô đơn
Cõi lòng tan vỡ linh hồn
lià xa...
Sương rơi từng giọt
trên đầu
Tình nhân rên siết qua
cầu gió bay
Đêm về mộng lại ngất
ngây
Trái tim thổn thức hồn
say hơi người...
Đã gần nưả tháng xa rời
Chia ly thế kỷ biển
khơi trập trùng
Xót xa trần thế bẽ
bàng
Chân run lẩy bẩy dở
dang lỡ làng...
Bao giờ mình cũng theo
chàng
Chập chờn trăm sắc ngỡ
ngàng hoang vu
Trăng ơi! tim thắt nghẹn
ngào
Lầu vàng cành quế dạt
dào thành thơ...
Người đâu tiếng khóc
bơ vơ
Côn trùng nức nở bên bờ
năm xưa
Hẹn nhau ở bến giang đầu
Nỉ non than thở đẫm
màu thương yêu!
Si mê ngọn sóng thuỷ
triều
Hoàng hôn bảng lảng những
chiều thướt tha
Bồng bềnh ảo giác canh
thâu
Làn da nỗi nhớ gối
nhàu chăn rơi
Dìu nhau đến tận cuối
đời
Lời thề ngọt xớt trên
môi tan rồi
Phũ phàng gian dối làm
chi
Ngổn ngang trăm mối thị
phi vô thường
Đợi ngày trở lại quê
hương
Xa nhau biền biệt yêu
thương nấm mồ
Khói nhang nghi ngút vạn
sầu
Đắng cay vương vấn
trăng thu tủi hờn
Xa rồi vĩnh biệt hương
hồn
Xương khô một nắm nguyệt
mờ mờ soi....
25.1.2012 Lu Hà
Thướt Tha Dáng Kiều
cảm tác từ một bức ảnh
thiếu nữ
Em ngồi bệt xuống sân
nhà
Như nàng tiên cá mặn
mà thướt tha
Đôi tay trắng muốt ngọc
ngà
Áo dài lả lướt la đà
thu rơi!
Em nâng chiếc lá lên
coi
Tâm hồn trong trắng bồi
hồi ngẩn ngơ
Lâng lâng đôi trái bồng
đào
Hàng mi con tớn dạt
dào bướm ong
Mênh mông một cõi thinh
không
Tóc mây óng ả má hồng
nôn nao
Vườn xuân ngây ngất
đang mơ
Nắng vương từng sợi ngọt
ngào má ơi!
Hoàng hôn phủ xuống đất
trời
Kià chàng cát sĩ dạo
chơi tới gần
Xôn xao oanh yến ca
ngân
Vần thơ xao xuyến nồng
nàn mến yêu
Thẹn thùng bẽn lẽn Tiểu
Kiều
Vẩn vơ tráng sĩ sương
chiều chơi vơi
Khoan thai ướm hỏi đôi
lời
Tìm nhà viên ngoại kén
người điển trai
Văn thơ rất mực hùng
tài
Thạo đường cung kiếm
chương đài thuần phong
Mong rằng được bái
tiên đường
Tào khang phu phụ bướm
hồng thâu canh...
Nghiêng nghiêng mái
tóc non xanh
Mấy khi có khách tận
tình đến thăm
Đêm nay dưới ánh trăng
rằm
Võng đưa kĩu kịt cùng
nằm ngâm thơ
Hỏi tên có phải Lu Hà
Bôn ba kẻ chợ lân la bến tình...?
25.1.2012 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen